Đôi dép mòn
Đôi dép mòn
Chiếc dép của Lộc đã mòn đến mức gần đứt quai.
Anh vẫn cố mang, buộc thêm dây rừng để giữ.
Một hôm hành quân, dép đứt hẳn.
Lộc đành đi chân trần.
Đến điểm nghỉ, anh thấy trước ba lô mình có một đôi dép khác.
Không ai nhận là của mình.
Anh nhìn quanh — ai cũng tránh ánh mắt.
Lộc hiểu.
Anh không hỏi nữa, chỉ lặng lẽ mang vào.
Chiếc dép mới không vừa lắm.
Nhưng ấm.



