ĐÔI DÉP MÒN
Một người trong đội tôi có đôi dép cao su đã mòn vẹt, quai nhiều lần buộc lại bằng dây rừng.
Đường hành quân dài, đá sắc cứa vào chân. Có lần dép đứt hẳn, anh phải đi chân trần một đoạn dài.
Thấy vậy, một đồng chí khác lặng lẽ tháo dép của mình, đưa cho anh:
“Cậu đi trước, tôi còn chịu được.”
Người kia không nhận. Cuối cùng, họ chia nhau: mỗi người một chiếc.
Cả hai cứ thế bước đi, khập khiễng nhưng không ai bị bỏ lại phía sau.



