Bài viết

ĐÔI DÉP MÒN GÓT

Câu chuyện kể về ông Phạm Văn Khang đi bộ suốt đêm để chuyển mệnh lệnh khẩn đến đơn vị phía trước. Đôi dép cao su mòn gót trở thành kỷ vật về ý chí và trách nhiệm của người lính.

Quảng Ngãi17/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một đêm năm 1970, đường dây liên lạc bị bom phá hỏng. Ông Khang được giao nhiệm vụ trực tiếp mang mệnh lệnh của sở chỉ huy đến đơn vị đang chiến đấu cách đó nhiều kilômét.

Trời mưa lớn, đường rừng lầy lội. Khi đi được nửa đường, quai dép của ông bị đứt. Ông dùng dây rừng buộc lại rồi tiếp tục bước đi.

Đến gần sáng, bàn chân bị đá cứa chảy máu, đôi dép gần như mòn hết phần gót. Dù vậy, ông không dám dừng lại vì mệnh lệnh cần được chuyển đến đúng thời gian.

Khi gặp đơn vị, ông bàn giao tài liệu rồi kiệt sức ngồi xuống. Nhờ nhận được mệnh lệnh kịp thời, đơn vị chủ động điều chỉnh kế hoạch và bảo toàn lực lượng.

Ông Khang kể:

“Vết thương ở chân có thể chữa lành, nhưng nếu chậm trễ làm ảnh hưởng đến đồng đội thì tôi sẽ ân hận suốt đời.”

Đôi dép mòn gót được ông giữ lại sau chiến tranh. Đó là minh chứng cho những bước chân bền bỉ, tinh thần trách nhiệm và ý chí không lùi bước của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÔI DÉP MÒN GÓT | Câu chuyện thời hoa lửa