Bài viết

Đôi dép rách ở bìa rừng

Phú Thọ24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi từng đi đôi dép rách suốt một tháng. Quai đứt, tôi dùng dây rừng buộc lại. Đi vài bước lại tuột, tôi cúi xuống buộc tiếp.
Có hôm hành quân gấp, tôi vừa chạy vừa sợ dép văng mất. Anh tiểu đội trưởng nhìn thấy, tháo đôi dép của mình đưa tôi. Anh nói: “Mang của tao đi. Tao quen chân đất.”
Tôi không nhận, nhưng anh gắt: “Nghe lệnh!”
Tôi mang dép anh, lòng nặng trĩu. Ba ngày sau, trong một trận bom, anh bị thương nặng và hi sinh.
Tôi giữ đôi dép đó mang tới ngày về. Nó đã mòn nhẵn, nhưng tôi không bỏ.
Giờ nhìn đôi dép cũ, tôi không chỉ thấy cao su, tôi thấy một người anh đã đặt cả sự sống của mình vào đôi dép để tôi đi tiếp. Có những món đồ cũ không đáng tiền, nhưng đáng một đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đôi dép rách ở bìa rừng | Câu chuyện thời hoa lửa