Đôi dép rơm vượt núi của cậu bé liên lạc
Thời điểm chiến dịch Đông Bắc 1950, Lực – cậu bé liên lạc 13 tuổi – có thân hình gầy nhẳng nhưng đôi chân khỏe như con sóc rừng. Cậu chỉ có một đôi dép rơm mẹ đan từ trước khi đi, vàng óng và mềm, nhưng đi đường rừng thì dễ rách lắm. Mỗi lần rừng mưa, đất sình lầy quánh lại, cậu phải nhấc dép lên mà chạy.
Có hôm chuyển công văn khẩn, Lực phải vượt hai quả núi, qua một khe suối nước xiết. Gió đêm lạnh buốt, chân tím tái. Khi nghe tiếng súng truy đuổi phía sau, cậu tháo dép, giấu trong áo, chạy chân trần trên đá. Đến khi tới căn cứ, bàn chân rướm máu, hai móng chân bong ra, nhưng công văn được giao đúng giờ.
Một lần khác, Lực bị phục kích. Cậu nấp sau gốc cây, thở từng nhịp ngắn. Địch chỉ cách vài bước. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, cậu nắm chặt đôi dép rơm – món quà duy nhất của mẹ – rồi lao xuống vực nhỏ để thoát. Cú rơi làm cậu gãy xương sườn. Khi đồng đội tìm thấy, cậu vẫn ôm đôi dép trong lòng.
Lực hy sinh trong một chuyến liên lạc cuối cùng, trên tay vẫn giữ bức thư mẹ gửi. Đội du kích giữ đôi dép rơm ấy, đặt vào hộp kính. Ai nhìn cũng rưng rưng: “Dép nhỏ mà chí lớn.”



