Đôi dép trên đường hành quân
Trong một chuyến hành quân, đôi dép của ông Đặng Văn Phúc bị đứt giữa đường. Người đồng đội đã tháo đôi dép của mình đưa cho ông, còn bản thân đi chân đất. Một kỷ niệm nhỏ nhưng khiến ông nhớ mãi về sự sẻ chia giữa những người lính trong thời chiến.
Trong rất nhiều kỷ vật của những năm tháng quân ngũ, ông Đặng Văn Phúc nhớ nhất một đôi dép.
Đó không phải đôi dép ông còn giữ lại, mà là đôi dép của một người đồng đội.
Ngày ấy, đơn vị đang hành quân qua một đoạn đường dài. Sau nhiều giờ di chuyển, dép của ông Phúc bị đứt quai. Ông cố sửa nhưng không được. Đường phía trước còn xa, trong khi địa hình có nhiều đá và cây cỏ.
Thấy vậy, người đồng đội đi bên cạnh lập tức tháo đôi dép của mình đưa cho ông.
Ông Phúc nhất quyết từ chối vì biết người bạn cũng cần dép. Nhưng người đồng đội nói: “Cậu đi tiếp đi, chân tôi chịu được”.
Cuối cùng, ông Phúc nhận đôi dép. Người bạn đi chân đất suốt quãng đường còn lại.
Đến điểm nghỉ, ông Phúc tìm cách sửa lại dép để trả bạn. Hai người chẳng ai nói thêm về chuyện đó.
Sau chiến tranh, mỗi người trở về quê hương. Những năm tháng khó khăn dần lùi xa, nhưng ông Phúc vẫn nhớ hình ảnh người bạn đi chân đất phía sau đoàn quân.
Ông nói rằng ngày ấy, vật chất chẳng có gì nhiều. Một đôi dép, một bi đông nước hay một nắm cơm đều quý. Nhưng quý hơn cả là việc mọi người sẵn sàng chia sẻ với nhau.
Đó cũng là lý do ông luôn coi tình đồng đội là một trong những tài sản lớn nhất mà mình có được sau những năm tháng quân ngũ.



