Đôi Đũa Gỗ Trong Ba Lô
Một đôi đũa gỗ bình dị đã theo người lính trẻ qua những năm tháng chiến tranh gian khó, trở thành kỷ vật gợi nhớ tình đồng đội và những điều giản đơn của thời hoa lửa.
Năm 1972, ông Nguyễn Quốc Việt vừa 22 tuổi, công tác trong đơn vị hậu cần phụ trách vận chuyển lương thực đến các điểm đóng quân. Những năm tháng ấy. Mỗi chuyến đi đều nhiều vất vả. Đường rừng xa. Mưa nhiều. Có khi đi từ sáng sớm đến tối muộn mới đến nơi. Trong tổ công tác của ông Việt có anh Trương Văn Lợi, quê Thanh Hóa. Anh Lợi ít nói. Chăm chỉ. Điều khiến mọi người nhớ nhất là anh luôn mang theo một đôi đũa gỗ được bọc cẩn thận trong chiếc khăn nhỏ. Ông Việt từng hỏi: — "Đũa đơn vị phát rồi mà anh còn giữ đũa riêng làm gì?" Anh Lợi cười: — "Đũa cha anh làm trước ngày anh đi." Đó là đôi đũa bằng gỗ nhãn. Không bóng đẹp. Không đều nhau hoàn toàn. Nhưng được mài nhẵn rất cẩn thận. Một buổi chiều cuối năm. Đơn vị vừa hoàn thành chuyến vận chuyển dài. Ai cũng mệt. Bữa cơm hôm ấy đơn sơ. Chỉ có cơm độn và chút thức ăn chia đều. Khi ngồi ăn. Ông Việt phát hiện đôi đũa của mình bị gãy một chiếc. Anh Lợi nhìn thấy. Không nói gì. Lặng lẽ đưa đôi đũa của mình sang. — "Dùng tạm đi." Ông Việt ngại. — "Còn anh?" — "Anh dùng muỗng cũng được." Chuyện nhỏ thôi. Nhưng ông Việt nhớ mãi. Những năm tháng thiếu thốn. Có khi một điều giản dị cũng đủ khiến người ta ấm lòng. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Ông Việt đến thăm người đồng đội cũ. Anh Lợi lấy từ chiếc hộp gỗ nhỏ ra đôi đũa năm nào. Màu gỗ đã sẫm lại. Đầu đũa có chỗ mòn theo năm tháng. Nhưng anh vẫn giữ. Ông Việt hỏi: — "Bao nhiêu năm rồi vẫn còn à?" Anh Lợi cười. — "Giữ để nhớ hồi đó mình đã sống thế nào." Ngoài sân. Nắng chiều trải dài trên nền đất. Những năm tháng thời hoa lửa đã đi qua thật xa. Nhưng có những điều bình dị như đôi đũa gỗ cũ vẫn còn ở lại. Như một phần ký ức. Như một phần tuổi trẻ. Không bao giờ cũ đi theo thời gian.


