Đôi Đũa Tre Bên Suối
Mùa hè năm 1954, tại một khu rừng phía Tây Bắc, đơn vị bộ đội vừa hoàn thành một chặng hành quân dài. Sau nhiều ngày băng rừng vượt suối, ai cũng mệt nhưng vẫn tranh thủ nhóm bếp để nấu bữa cơm tối trước khi tiếp tục lên đường.
Chiến sĩ trẻ Hoàng Văn Sơn, hai mươi ba tuổi, quê ở Thanh Hóa, luôn mang theo trong ba lô một đôi đũa tre đã ngả màu vàng sẫm.
Đôi đũa ấy.
Do chính người cha chẻ từ một khúc tre sau vườn.
Trước ngày con lên đường.
Ông chỉ nói:
"Ăn."
"Một bữa."
"Thì nhớ."
"Người ở."
"Nhà."
Từ đó.
Sơn không dùng đôi đũa nào khác.
Dù nhiều lần đồng đội muốn tặng anh đôi đũa mới.
Một buổi chiều.
Đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ.
Đúng lúc nồi cơm vừa chín.
Một chiến sĩ bị sốt.
Đôi tay run.
Không cầm nổi đũa.
Sơn lặng lẽ bẻ đôi chiếc nứa non bên bờ suối.
Vót thành một đôi đũa mới.
Đưa cho đồng đội.
Còn mình.
Anh dùng hai cành tre nhỏ để ăn cơm.
Người chiến sĩ xúc động:
"Cậu."
"Không tiếc."
"Đôi đũa."
"Mới làm."
Sơn cười hiền.
"Đũa."
"Có thể."
"Làm lại."
"Nhưng."
"Sức khỏe."
"Của đồng đội."
"Thì."
"Không."
"Được chậm."
Đêm ấy.
Bên dòng suối.
Tiếng cười lại vang lên quanh bếp lửa.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Phan Đình Giót, người đã đặt lợi ích của đồng đội và nhiệm vụ lên trên bản thân mình.
Ông nói:
"Sự hy sinh."
"Đôi khi."
"Bắt đầu."
"Từ những."
"Điều."
"Rất nhỏ."
Sơn nhìn đôi đũa tre cũ.
Anh hiểu rằng.
Chia sẻ không nhất thiết phải là điều lớn lao.
Đôi khi.
Chỉ là một bữa cơm.
Một đôi đũa.
Hay một sự quan tâm đúng lúc.
Sau ngày đất nước thống nhất, Sơn trở về quê làm nghề mộc.
Ông vẫn giữ đôi đũa tre trong chiếc hộp gỗ nhỏ.
Mỗi dịp giỗ gia đình.
Ông lại lấy ra sử dụng.
Một hôm.
Người cháu hỏi:
"Ông ơi."
"Sao đôi đũa."
"Cũ vậy."
"Mà ông."
"Không bỏ?"
Sơn mỉm cười.
Ông nhẹ nhàng đặt đôi đũa xuống mâm cơm.
"Vì đôi đũa này."
"Đã dạy."
"Ông."
"Rằng."
"Bữa cơm."
"Ngon nhất."
"Là khi."
"Mọi người."
"Đều."
"Có mặt."
Đứa cháu nhìn quanh mâm cơm đông đủ.
Rồi nở nụ cười.
Ngoài hiên, tiếng gió xào xạc qua lũy tre làng.
Sơn lặng lẽ nâng bát cơm.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, tình đồng đội được vun đắp từ những điều bình dị nhất. Một đôi đũa tre mộc mạc không chỉ gắp thức ăn, mà còn gắp lên tình người, sự sẻ chia và niềm tin để cùng nhau vượt qua những tháng năm gian khó.



