Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đôi đũa tre của tình đồng đội

Chiều xuống sau một ngày hành quân. Đơn vị dừng chân bên một khu rừng nhỏ. Mọi người nhanh chóng chuẩn bị bữa cơm tối. Một chiến sĩ trẻ mở ba lô rồi chợt khựng lại. – Tôi quên mất đôi đũa rồi. Người bên cạnh bật cười: – Không sao, dùng tạm tay cũng được.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đôi đũa tre của tình đồng đội

Chiều xuống sau một ngày hành quân.

Đơn vị dừng chân bên một khu rừng nhỏ. Mọi người nhanh chóng chuẩn bị bữa cơm tối.

Một chiến sĩ trẻ mở ba lô rồi chợt khựng lại.

– Tôi quên mất đôi đũa rồi.

Người bên cạnh bật cười:

– Không sao, dùng tạm tay cũng được.

Bế Văn Đàn nhìn quanh rồi nhặt hai cành tre nhỏ.

– Để tôi làm cho cậu đôi mới.

Hai thanh tre nhỏ

Đàn ngồi bên bếp, dùng dao gọt từng thanh tre.

Một lúc sau, anh đưa đôi đũa cho người bạn:

– Đây.

Người bạn cầm lên, cười:

– Đũa đẹp đấy.

– Dùng được là được.

Anh bạn nhìn đôi đũa rồi nói:

– Tôi sẽ giữ.

Đàn cười:

– Đũa tre thôi mà.

– Nhưng là cậu làm cho tôi.

Câu nói khiến Đàn chỉ mỉm cười.

Bữa cơm của người lính

Nồi cơm được đặt xuống.

Mỗi người nhận một phần.

Người bạn dùng đôi đũa mới gắp thức ăn, rồi đưa một miếng sang cho Đàn:

– Cậu ăn đi.

Đàn lắc đầu:

– Cậu ăn đi.

– Chia nhau mà.

Cuối cùng, hai người cùng cười.

Bữa cơm chẳng có gì nhiều.

Nhưng mọi người ngồi sát bên nhau, kể chuyện quê nhà và chuyện đường hành quân.

Đôi đũa theo người lính

Những ngày sau, đôi đũa tre vẫn nằm trong ba lô của người chiến sĩ.

Nó nhẹ đến mức gần như không đáng kể.

Nhưng mỗi lần lấy ra dùng, anh lại nhớ đến buổi tối hôm ấy.

Một người đồng đội đã ngồi bên bếp lửa, tự tay làm cho mình đôi đũa.

Không phải món quà quý giá.

Chỉ là hai thanh tre nhỏ.

Nhưng giữa những ngày gian khổ, chính những điều nhỏ bé ấy làm người lính cảm nhận rõ hơn sự quan tâm của đồng đội.


Nhiều năm sau, người ta có thể quên một bữa cơm cụ thể.

Có thể quên con đường hôm ấy dài bao nhiêu.

Nhưng đôi khi, một vật nhỏ lại giữ nguyên cả một ký ức.

Đôi đũa tre không quý vì giá trị vật chất. Nó quý vì mang theo tình cảm của một người lính dành cho người bạn bên cạnh.

Trong chiến tranh, tình đồng đội được tạo nên từ những điều rất giản dị:

Một phần cơm chia đôi.

Một ngụm nước chuyền tay.

Một chiếc áo được vá giúp.

Và đôi khi chỉ là hai thanh tre được gọt thành đôi đũa để người bạn có thể cùng ăn một bữa cơm nóng.

Những điều nhỏ bé ấy làm nên một tình đồng đội lớn lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn