Bài viết

Đôi đũa tre trong ba lô

Một đôi đũa tre mộc mạc theo người lính qua những năm tháng chiến tranh đã trở thành kỷ vật nhắc nhớ về tình đồng đội và những điều bình dị giữa thời hoa lửa.

Gia Lai21/05/2026Siu Huy (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, ông Trần Quốc Nam là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ bảo đảm đường hành quân cho đơn vị. Những ngày ở rừng dài theo những chuyến đi. Có lúc nắng gắt. Có lúc mưa kéo dài nhiều ngày. Đồ dùng của người lính khi ấy không nhiều. Mỗi người đều cố giữ cẩn thận từng vật dụng nhỏ. Ông Nam có một đôi đũa tre. Đó là đôi đũa cha ông tự tay vót cho trước ngày ông lên đường nhập ngũ. Cha ông khi ấy chỉ nói: — "Đi đâu thì cũng nhớ giữ gìn sức khỏe." Đôi đũa không đẹp. Hai đầu còn hơi lệch. Nhưng ông Nam luôn mang theo. Một buổi trưa, đơn vị dừng chân nghỉ ngắn bên một khoảng rừng thưa. Mọi người tranh thủ ăn cơm. Ông Nam mở ba lô. Đôi đũa không còn. Ông tìm quanh chỗ nghỉ. Không thấy. Bữa cơm hôm ấy, ông dùng tạm hai thanh tre nhỏ. Anh Phùng Văn Hòa, người đồng đội cùng tổ, thấy vậy chỉ hỏi: — "Mất đồ à?" Ông Nam gật đầu. Chiều hôm đó, khi đơn vị chuẩn bị tiếp tục lên đường, anh Hòa đưa cho ông một đôi đũa tre mới. — "Tôi tranh thủ làm lúc nghỉ trưa." Ông Nam cầm đôi đũa. Nhìn kỹ. Một đầu còn chưa gọt thật đều. Ông bật cười: — "Còn xấu hơn đôi cũ." Anh Hòa cũng cười: — "Dùng được là được." Nhiều năm sau chiến tranh, ông Nam vẫn giữ đôi đũa tre năm ấy. Không phải đôi cha ông làm. Mà là đôi đũa của người đồng đội đã ngồi lặng lẽ vót từng chút một giữa một buổi trưa nơi rừng sâu. Ông thường nói với con cháu: "Có những món đồ bình thường. Nhưng khi gắn với nghĩa tình con người, nó trở thành điều quý giá cả đời."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn