Bài viết

Đôi găng tay giữa mùa lạnh

Giữa mùa lạnh nơi chiến trường năm xưa, một đôi găng tay cũ đã trở thành kỷ vật của sự quan tâm và tình đồng đội không thể nào quên.

Gia Lai21/05/2026Văn Viết Thương (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Lý Văn Cường là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ bảo đảm đường hành quân cho đơn vị.

Những tháng cuối năm, thời tiết vùng đồi núi trở lạnh.

Sương xuống dày.

Buổi sáng, cây cỏ ven đường còn đọng nước lạnh buốt.

Đơn vị của ông thường phải làm việc từ rất sớm.

Có hôm trời còn chưa sáng hẳn, mọi người đã bắt đầu công việc.

Một buổi sáng như thế, ông Cường nhận nhiệm vụ cùng tổ công binh dọn một đoạn đường bị đất đá sạt lở.

Gió lạnh thổi liên tục.

Hai bàn tay tê cứng.

Làm việc được một lúc, ông thấy tay mình bắt đầu rớm máu vì nhiều ngày lao động liên tục.

Người đồng đội làm cùng tổ là anh Hoàng Văn Phúc nhìn thấy.

Anh lặng lẽ tháo đôi găng tay cũ của mình đưa sang.

— "Mang vào đi."

Ông Cường lắc đầu:

— "Cậu cũng cần mà."

Anh Phúc cười:

— "Tôi quen rồi."

Ông Cường không nhận.

Đến giờ nghỉ trưa, ông mới phát hiện anh Phúc đã lặng lẽ để đôi găng tay vào ba lô của mình từ lúc nào.

Chiều hôm ấy, công việc hoàn thành.

Con đường được thông trở lại.

Những người lính lại tiếp tục lên đường.

Nhiều năm sau chiến tranh, trong lần gặp mặt đồng đội cũ, ông Cường nhắc lại câu chuyện đôi găng tay.

Anh Phúc chỉ cười:

— "Chuyện ngày đó ai cũng làm vậy thôi."

Nhưng với ông Cường, đó là điều ông nhớ mãi.

Ông thường nói với con cháu:

"Những điều lớn lao đôi khi bắt đầu từ những hành động rất nhỏ."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn