Đôi găng tay len của mẹ
Mùa đông năm 1972, ông Lưu Văn Thành nhận được bưu phẩm từ quê gửi ra chiến trường. Bên trong là đôi găng tay len mẹ ông tự đan.
Ông kể hôm ấy mình đã ngồi nhìn đôi găng rất lâu vì nhớ nhà.
Giữa rừng núi lạnh buốt, đôi găng tay trở thành vật quý giá nhất của ông. Những đêm gác giữa gió rét, ông luôn mang nó bên mình.
Một người đồng đội thấy vậy liền đùa:
“Có găng mẹ đan nên chắc rét cũng không dám lại gần.”
Ít lâu sau, người đồng đội ấy hy sinh trong một trận đánh.
Nhiều năm trôi qua, đôi găng tay cũ đã sờn chỉ nhưng ông Thành vẫn giữ gìn như một phần ký ức về mẹ và những người bạn lính năm xưa.



