Đôi Găng Tay Mùa Mưa
Trong những năm tháng chiến tranh gian khó, một đôi găng tay bạc màu đã theo người lính đi qua những cung đường mưa gió, trở thành kỷ vật nhắc nhớ về sự sẻ chia và tình đồng đội của thời hoa lửa.
Năm 1971, ông Hoàng Văn Nam khi ấy 25 tuổi, là lái xe vận tải trên tuyến đường hành quân xuyên qua những cánh rừng miền Trung. Công việc của ông và đồng đội là đưa hàng hóa đến các điểm tập kết đúng thời gian quy định. Những chuyến xe thường đi vào ban đêm. Đường rừng mùa mưa lầy lội. Có những đoạn xe đi rất chậm. Có khi phải dừng hàng giờ để xử lý đường trơn hoặc cây đổ chắn lối. Trong đội xe có anh Nguyễn Bá Dũng, quê Hà Nam. Anh Dũng lớn tuổi hơn. Kinh nghiệm lái xe nhiều hơn. Điều khiến mọi người nhớ nhất là đôi găng tay màu xanh đã cũ. Đôi găng tay ấy theo anh qua nhiều năm. Lớp vải bên ngoài đã sờn. Đầu ngón tay có chỗ phải vá lại. Một đêm mưa lớn cuối năm. Đoàn xe đang di chuyển thì chiếc xe của ông Nam gặp trục trặc. Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Ông Nam loay hoay sửa xe giữa trời tối. Tay lạnh cóng. Anh Dũng bước tới. Không nói nhiều. Anh tháo đôi găng tay của mình đưa sang. — "Đeo vào đi." Ông Nam lắc đầu. — "Anh còn lái xe." Anh Dũng cười: — "Anh quen rồi." Phải gần một giờ sau chiếc xe mới hoạt động trở lại. Khi đoàn xe tiếp tục lên đường, ông Nam vẫn đeo đôi găng tay ấy. Bàn tay ấm hơn. Lòng người cũng ấm hơn. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Ông Nam và anh Dũng gặp lại nhau. Mái tóc cả hai đã bạc. Trong câu chuyện cũ, ông Nam nhắc lại đôi găng tay năm ấy. Anh Dũng cười: — "Chuyện nhỏ mà nhớ mãi vậy sao?" Ông Nam nhìn người đồng đội cũ. Khẽ đáp: — "Những năm tháng ấy, điều nhỏ nhất đôi khi lại là điều nhớ lâu nhất." Thời hoa lửa đã đi qua từ rất lâu. Nhưng có những ký ức giản dị như một đôi găng tay cũ vẫn ở lại trong lòng người, nguyên vẹn như ngày nào.



