Đôi Găng Tay Vá Chằng Vá Đụp
Mùa đông năm 1967, trên một công trường mở đường giữa dãy Trường Sơn, tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa cùng tiếng rừng già. Đất đá liên tục được san gạt để kịp mở tuyến vận chuyển phục vụ tiền tuyến.
Thanh niên xung phong Lê Văn Cường, hai mươi mốt tuổi, quê ở Thanh Hóa, luôn mang theo một đôi găng tay vải đã vá chằng vá đụp.
Đôi găng ấy do mẹ tự may từ mảnh áo lao động cũ.
Ngày tiễn con lên đường, bà vừa khâu vừa nói:
"Tay có chai."
"Thì không sợ."
"Nhưng đừng."
"Để lòng chai."
Cường bật cười.
Anh không ngờ lời mẹ lại theo mình suốt những năm tháng sau này.
Ngày nào cũng vậy.
Đôi găng giúp anh cầm cuốc.
Kéo dây.
Khiêng đá.
Đẩy xe cút kít.
Lớp vải nhanh chóng sờn rách.
Mỗi lần thủng.
Anh lại vá thêm một miếng.
Đến mức gần như không còn chỗ nào nguyên vẹn.
Một buổi sáng.
Trong lúc khiêng thân cây lớn ra khỏi lòng đường.
Một đồng đội bị trượt tay.
Không còn găng.
Bàn tay rớm máu.
Cường lập tức tháo đôi găng của mình.
Đưa cho bạn.
Còn anh tiếp tục làm việc bằng đôi tay trần.
Đá sắc cứa vào da.
Xuất hiện những vết xước dài.
Người bạn ái ngại:
"Cậu đau không?"
Cường cười.
"Đường thông."
"Là được."
Chiều hôm ấy.
Con đường hoàn thành đúng kế hoạch.
Đoàn xe vận tải nối nhau đi qua.
Bụi đỏ phủ kín cả công trường.
Mọi người đứng nép vào hai bên.
Lặng lẽ nhìn từng chiếc xe tiến về phía trước.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, người luôn nhấn mạnh tinh thần vượt khó, bám sát thực tiễn và hết lòng vì nhiệm vụ.
Ông nói:
"Công việc lớn."
"Được làm."
"Từ những."
"Đôi tay."
"Không ngại."
"Gian khổ."
Cường nhìn đôi găng đã cũ.
Anh hiểu rằng.
Điều quý nhất.
Không phải là chúng còn mới.
Mà là chúng chưa từng ngừng phục vụ.
Sau ngày đất nước thống nhất, Cường trở về quê làm thợ xây.
Đôi găng cũ được ông cất trong chiếc rương gỗ.
Một hôm, cậu học việc mở rương rồi hỏi:
"Chú ơi."
"Sao giữ."
"Đôi găng."
"Này?"
Cường nhẹ nhàng cầm đôi găng lên.
Những miếng vá chồng lên nhau.
Như những dấu ấn của thời gian.
Ông mỉm cười.
"Vì đôi găng này."
"Từng bảo vệ."
"Không chỉ."
"Đôi tay."
"Mà còn."
"Ý chí."
Cậu thanh niên lặng người.
Ngoài công trình, tiếng búa, tiếng máy trộn bê tông vang đều.
Những ngôi nhà mới dần hiện lên dưới nắng.
Cường nhìn khung cảnh ấy.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, những con đường đến tiền tuyến không chỉ được mở bằng máy móc hay công cụ, mà còn bằng mồ hôi, nghị lực và những đôi tay lao động bền bỉ của biết bao con người bình dị. Chính từ những việc làm thầm lặng ấy, sức mạnh của dân tộc đã được bồi đắp từng ngày.


