Đôi giày chưa kịp mòn
Đôi giày chưa kịp mòn
Anh Tuấn được cấp một đôi giày mới trước khi lên đường.
Anh nâng niu, đi rất cẩn thận, sợ nhanh mòn.
Một người bạn trêu:
“Đi chiến trường mà giữ giày thế à?”
Anh cười:
“Để khi về còn đi tiếp.”
Đôi giày ấy theo anh qua nhiều chặng đường, nhưng chưa kịp mòn.
Sau một trận đánh, đồng đội thu lại đồ đạc của anh. Đôi giày vẫn còn khá mới.
Họ gói lại, gửi về cho gia đình.
Mẹ anh nhận, vuốt nhẹ lên bề mặt còn cứng.
Bà không nói gì, chỉ cất đi.
Nhiều năm sau, đôi giày vẫn nằm đó — không phải như một vật dụng, mà như một phần của câu chuyện chưa đi hết.



