ĐÔI GIÀY KHÔNG VỀ
Ngày lên đường, mẹ đưa cho Khánh một đôi giày vải mới. Bà dặn:
— Đi đường dài, giữ gìn sức khỏe con nhé.
Khánh cười, xỏ ngay đôi giày vào chân:
— Con sẽ đi thật xa, rồi sẽ về.
Những ngày đầu hành quân, đôi giày còn mới, bước chân anh nhẹ nhàng. Nhưng chiến tranh không phải là con đường bằng phẳng. Đá sắc, bùn lầy, mưa rừng… tất cả nhanh chóng làm đôi giày sờn rách.
Có lần, đồng đội bảo:
— Đổi đôi khác đi, đôi này hỏng rồi.
Khánh lắc đầu:
— Không sao, vẫn đi được.
Anh tự khâu lại chỗ rách, buộc lại dây, tiếp tục hành quân. Với anh, đó không chỉ là đôi giày, mà là tình thương của mẹ.
Một trận đánh lớn diễn ra. Khánh cùng đơn vị tiến lên trong làn đạn dày đặc. Đất rung chuyển, khói lửa mù mịt.
Anh vẫn tiến bước.
Cho đến khi một tiếng nổ vang lên.
Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy Khánh nằm lại giữa chiến trường. Đôi giày vải vẫn ở trên chân anh, dù đã rách tả tơi.
Người đồng đội lặng lẽ tháo đôi giày ấy, mang về quê.
Ngày nhận lại kỷ vật, người mẹ ôm chặt đôi giày, nước mắt lặng lẽ rơi.
Bà không nói gì, chỉ vuốt nhẹ từng đường chỉ vá.
Đôi giày ấy đã đi hết hành trình của một người lính — từ mái nhà nhỏ đến chiến trường khốc liệt.
Chỉ tiếc, người mang nó đã không thể trở về.



