Cựu chiến binh

ĐÔI GIÀY MỚI

ĐÔI GIÀY MỚI

15/03/2026Vũ Đức Anh Tuấn3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÔI GIÀY MỚI

Tôi là Ngô Văn Tiến. Trong đời lính của mình, tôi đã trải qua nhiều kỷ niệm đáng nhớ: những buổi hành quân dài, những đêm gác giữa rừng sâu, những bữa cơm giản dị cùng đồng đội. Nhưng có một kỷ niệm rất nhỏ thôi, vậy mà đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ. Đó là lần đầu tiên tôi được nhận một đôi giày mới trong đơn vị.

Ngày mới nhập ngũ, hành trang của chúng tôi rất đơn giản. Mỗi người được phát quân phục, mũ cối và một vài vật dụng cần thiết. Riêng giày thì lúc đó chưa phải ai cũng có ngay. Những ngày đầu, tôi vẫn đi đôi dép cao su quen thuộc. Đi thao trường thì còn đỡ, nhưng những hôm hành quân xa hoặc luyện tập nhiều, bàn chân rất dễ bị đau.

Một buổi sáng, sau giờ điểm danh, cán bộ thông báo đơn vị sẽ phát giày mới cho anh em. Nghe tin ấy, cả tiểu đội ai cũng vui. Đối với người lính lúc ấy, một đôi giày tốt không chỉ giúp đi lại dễ dàng hơn mà còn là một vật dụng rất quý.

Khi đến lượt mình nhận giày, tôi cầm đôi giày trên tay mà thấy trong lòng rất háo hức. Đôi giày màu xanh bộ đội, còn mới tinh, đế dày và chắc chắn. Tôi thử xỏ chân vào, cảm giác vừa vặn đến lạ. Mấy anh em xung quanh cũng đang thử giày của mình, vừa đi qua đi lại vừa cười nói rôm rả.

Nhưng vì là giày mới, nên những ngày đầu đi cũng không hẳn đã dễ chịu. Buổi tập hôm ấy chúng tôi phải hành quân và luyện tập khá nhiều. Đi được một lúc, tôi bắt đầu thấy gót chân hơi cứng và cọ vào da. Dù vậy, tôi vẫn cố gắng bước đều theo hàng.

Đến lúc nghỉ giải lao, tôi tháo giày ra xem thì thấy gót chân hơi đỏ. Một anh đồng đội ngồi cạnh nhìn thấy liền cười rồi bảo:

“Giày mới ai cũng vậy, đi vài hôm là quen thôi.”

Nghe anh nói vậy, tôi cũng yên tâm hơn. Quả thật sau vài ngày, đôi giày bắt đầu mềm ra, đi lại dễ chịu hơn hẳn. Từ đó trở đi, đôi giày ấy theo tôi trên rất nhiều chặng đường hành quân.

Có những hôm trời mưa, đường rừng lầy lội, giày dính đầy bùn đất. Nhưng chỉ cần lau qua một chút là hôm sau lại tiếp tục dùng được. Đôi giày không chỉ giúp bảo vệ đôi chân mà còn như một người bạn đồng hành trong suốt thời gian tôi ở đơn vị.

Nhiều đêm hành quân xa, nhìn xuống đôi giày đã sờn dần theo năm tháng, tôi lại nhớ đến ngày đầu tiên nhận nó. Một vật dụng tưởng chừng rất bình thường, nhưng đối với người lính khi ấy lại mang nhiều ý nghĩa.

Bởi mỗi bước chân trên thao trường, mỗi chặng đường hành quân đều có dấu chân của đôi giày ấy. Nó đã cùng tôi đi qua những ngày tháng vất vả nhưng đầy kỷ niệm của đời lính.

Nhiều năm sau khi rời quân ngũ, đôi giày ấy không còn nữa, nhưng ký ức về ngày đầu tiên nhận đôi giày mới trong đơn vị vẫn còn nguyên trong tôi. Mỗi khi nhớ lại, tôi lại thấy lòng mình ấm lên, bởi đó là một phần rất đẹp của quãng đời làm người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÔI GIÀY MỚI | Câu chuyện thời hoa lửa