Bài viết

Đôi Giày Trên Con Đường Núi

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đôi Giày Trên Con Đường Núi

Mùa đông ở Sơn Lương năm ấy lạnh hơn mọi năm.

Sương phủ trắng các triền đồi từ sáng sớm đến tận trưa. Những đứa trẻ trong bản vẫn phải đi bộ nhiều cây số để đến trường.

Trong lớp 5A có cậu bé tên Lâm.

Nhà Lâm nghèo. Bố mẹ làm nương quanh năm nhưng cuộc sống vẫn khó khăn. Đôi dép nhựa của cậu đã mòn đến mức lộ cả ngón chân.

Mỗi sáng đi học, chân Lâm đỏ ửng vì giá rét.

Dù vậy, cậu chưa bao giờ nghỉ học.

Một hôm, cô giáo chủ nhiệm phát động chương trình quyên góp quần áo và giày dép cho học sinh khó khăn.

Ít ngày sau, rất nhiều phần quà được gửi đến trường.

Lâm được nhận một đôi giày thể thao mới tinh.

Đó là đôi giày đẹp nhất mà cậu từng có.

Đêm hôm ấy, Lâm đặt đôi giày ngay cạnh chỗ ngủ.

Thi thoảng cậu lại thức dậy nhìn ngắm rồi mỉm cười.

Sáng hôm sau, trên đường đến trường, Lâm gặp bé Hoa học lớp 2.

Hoa đang đứng bên vệ đường.

Đôi chân em tím tái vì lạnh.

Đôi dép cũ đã đứt quai từ lúc nào.

Nhìn đôi chân run run của Hoa, Lâm bỗng cúi xuống nhìn đôi giày mới của mình.

Cậu im lặng rất lâu.

Rồi bất ngờ tháo giày ra.

– Em đi đôi này đi.

Hoa ngạc nhiên:

– Nhưng còn anh?

– Anh vẫn đi được mà.

Hoa lắc đầu liên tục.

Nhưng cuối cùng, Lâm vẫn đặt đôi giày vào tay cô bé.

Từ hôm đó, cậu lại tiếp tục đi đôi dép cũ.

Không ai biết chuyện ấy.

Cho đến một ngày, cô giáo nhìn thấy Lâm đi chân lạnh cóng trên sân trường.

Sau khi hỏi rõ mọi chuyện, cô xúc động vô cùng.

Câu chuyện nhanh chóng lan khắp trường.

Ít ngày sau, trong buổi chào cờ đầu tuần, thầy hiệu trưởng kể lại việc làm của Lâm trước toàn trường.

Không phải để khen ngợi.

Mà để nhắc mọi người về sự sẻ chia.

Bất ngờ hơn, nhiều học sinh khác cũng mang những món đồ còn tốt của mình đến tặng bạn bè khó khăn hơn.

Người tặng áo ấm.

Người tặng sách vở.

Người tặng cặp sách.

Sân trường nhỏ bỗng trở nên ấm áp lạ thường.

Cuối năm ấy, một đoàn thiện nguyện đến thăm trường.

Khi nghe kể về câu chuyện của Lâm, họ quyết định trao tặng giày mới cho tất cả học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

Ngày nhận quà, Lâm cũng được tặng một đôi giày mới.

Lần này, cậu mang chúng về nhà.

Nhưng điều làm cậu vui nhất không phải đôi giày.

Mà là khi nhìn thấy Hoa cùng nhiều bạn khác tung tăng đến trường trong những đôi giày ấm áp.

Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, Lâm trở thành một thầy giáo.

Ngày đầu tiên nhận công tác tại chính ngôi trường cũ của mình ở Sơn Lương, anh bước đi trên con đường núi quen thuộc.

Bất giác, anh nhớ đến đôi giày năm nào.

Một đôi giày nhỏ bé.

Nhưng đã dạy anh bài học lớn nhất trong cuộc đời:

Rằng lòng tốt không được đo bằng giá trị món quà.

Mà được đo bằng tình yêu thương gửi gắm trong đó.

Và đôi khi, chỉ một hành động giản dị cũng có thể sưởi ấm cả một mùa đông nơi núi cao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn