Cựu Thanh niên xung phong

Đôi Giày Vá Bằng Dây Dù

Vĩnh Long18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1969, trên một tuyến đường hành quân ở miền Tây Nam Bộ, những cơn mưa lớn khiến đất bùn ngập đến mắt cá chân. Các đơn vị phải di chuyển liên tục để tránh sự phát hiện của đối phương, có ngày đi hàng chục kilômét mà không kịp nghỉ.

Chiến sĩ giao liên Lê Văn Phong, hai mươi ba tuổi, quê ở Bến Tre, luôn mang một đôi giày vải đã sờn cũ.

Phần mũi giày đã rách.

Đế giày cũng bong ra nhiều chỗ.

Không có giày mới.

Anh dùng những đoạn dây dù cắt từ chiếc dù cũ để khâu lại từng đường.

Đồng đội nhìn đôi giày chằng chịt mũi vá.

Có người bảo:

"Khó đi."

"Đổi đôi khác."

Phong lắc đầu.

"Còn bước."

"Là còn."

"Làm nhiệm vụ."

Một buổi chiều.

Đơn vị nhận lệnh chuyển gấp một túi tài liệu mật đến căn cứ.

Đường ngập nước.

Đầy những gốc cây và hố bom.

Đang đi.

Một chiến sĩ trẻ bị đứt quai dép.

Mỗi bước đều khó khăn.

Phong dừng lại.

Không ngần ngại tháo đôi giày của mình.

Đưa cho đồng đội.

Còn anh lấy vải băng quấn chặt bàn chân.

Tiếp tục lội bùn.

Người chiến sĩ xúc động:

"Anh đi."

"Thế này."

"Đau lắm."

Phong chỉ cười.

"Đường."

"Có thể."

"Gập ghềnh."

"Nhưng nhiệm vụ."

"Không thể."

"Chậm."

Đêm hôm ấy.

Túi tài liệu được chuyển đến nơi an toàn.

Không chậm một giờ.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về nữ tướng Nguyễn Thị Định, người luôn nêu cao tinh thần vượt khó, kiên cường và đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Ông nói:

"Muốn."

"Đi đến."

"Thành công."

"Phải biết."

"Vượt qua."

"Chính mình."

Phong cúi nhìn đôi giày đã lấm đầy bùn đất.

Anh hiểu rằng.

Điều nâng bước con người.

Không chỉ là đôi giày.

Mà còn là ý chí.

Sau ngày đất nước thống nhất, Phong trở về quê làm thợ đóng giày.

Trong xưởng nhỏ của mình.

Ông luôn treo đôi giày vá bằng dây dù trên bức tường gỗ.

Một hôm, cậu học nghề hỏi:

"Thầy ơi."

"Sao đôi giày."

"Cũ thế."

"Mà vẫn giữ?"

Phong nhẹ nhàng cầm đôi giày lên.

Vuốt qua từng nút dây đã sờn.

"Vì đôi giày này."

"Từng đưa."

"Thầy."

"Đi qua."

"Những chặng đường."

"Khó nhất."

Cậu thanh niên nhìn đôi giày thật lâu.

Rồi cúi đầu.

Ngoài cửa xưởng, tiếng trẻ em cắp sách đến trường vang lên trên con đường bê tông sạch sẽ.

Phong mỉm cười.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, mỗi bước chân tiến về phía trước đều được đánh đổi bằng mồ hôi, nghị lực và lòng quyết tâm. Đôi giày vá bằng dây dù không chỉ giúp người lính vượt qua bùn lầy, mà còn lưu giữ câu chuyện về sự bền bỉ, tinh thần trách nhiệm và khát vọng mang lại hòa bình cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn