Đôi giày vải cũ
Đôi giày vải cũ
Ngày nhập ngũ, Hùng được mẹ đưa cho một đôi giày vải màu nâu.
Bà nói:
“Đường núi chắc khó đi, con giữ mà dùng.”
Hùng cười:
“Con là bộ đội rồi, thiếu gì giày.”
Nhưng anh vẫn nhận đôi giày, cẩn thận đặt vào ba lô.
Lên đến vùng biên giới, những con đường đất đá khiến giày nhanh chóng bám đầy bùn. Đôi giày cũ dần sờn đi, nhưng Hùng vẫn cố sửa mỗi khi bị rách.
Một người bạn hỏi:
“Sao không xin đôi khác?”
Hùng cười:
“Đôi này mẹ đưa. Bỏ sao được.”
Những ngày chiến đấu, Hùng luôn mang đôi giày ấy. Mỗi lần nghỉ chân, anh lại tháo ra hong khô rồi buộc lại dây.
Một tối, anh nhận được thư của mẹ.
Bà viết:
“Khi nào con về, mẹ sẽ mua cho con đôi giày mới.”
Hùng đọc xong rồi cười.
Anh nói với người bạn:
“Lần này về, tôi sẽ để mẹ mua.”
Nhưng anh không có cơ hội trở về.
Trong một trận chiến, Hùng đã hy sinh.
Khi đồng đội tìm thấy ba lô của anh, đôi giày cũ cũng được đặt bên trong. Chúng đã lấm đầy đất, một bên đế gần như bong ra.
Người đồng đội mang tất cả kỷ vật về quê.
Mẹ Hùng nhìn đôi giày rất lâu.
Bà đưa tay vuốt nhẹ lớp vải đã sờn rồi nói:
“Nó vẫn giữ đôi này…”
Không ai trả lời.
Bà cất đôi giày vào chiếc tủ gỗ, cạnh những lá thư con trai gửi về.
Nhiều năm sau, đôi giày vẫn còn đó.
Mỗi lần mở tủ, bà lại nhớ đến ngày tiễn con.
Bà nhớ câu nói:
“Con sẽ về.”
Nhưng lời hứa ấy đã không thể thực hiện.
Đôi giày cũ rồi cũng bạc màu theo năm tháng.
Nhưng với người mẹ, nó vẫn là thứ quý giá.
Bởi nó từng cùng con trai bà đi qua những con đường xa xôi nơi biên giới, mang theo một ước mong giản dị: được trở về nhà và bước qua cánh cửa quen thuộc.
Chỉ tiếc rằng đôi giày đã trở về trước người lính.


