ĐÔI GIÀY VẢI VÀ CHẶNG ĐƯỜNG DÀI
Những chuyến hành quân kéo dài hàng chục cây số đã trở thành ký ức sâu sắc của người lính. Một đôi giày, một chiếc ba lô và đôi chân trẻ tuổi đã đưa họ đi qua những chặng đường gian khổ.
Ông Phạm Văn Hòa kể rằng những năm tháng trong quân ngũ, hành quân là công việc thường xuyên.
Có những ngày phải đi rất xa.
Đường rừng gập ghềnh.
Có đoạn phải leo dốc.
Có đoạn phải lội qua suối.
Đôi giày vải nhanh chóng bị mòn.
Khi giày rách, người lính phải tìm cách sửa lại để tiếp tục đi.
Ông nhớ có lần một người đồng đội bị đau chân nhưng vẫn cố gắng theo kịp đơn vị.
Những người đi phía trước thay nhau mang giúp một phần đồ đạc.
Có lúc họ phải dìu nhau đi.
Không ai bỏ lại đồng đội phía sau.
Những chuyến hành quân ấy đã rèn luyện cho họ sức chịu đựng và tinh thần đoàn kết.
Sau này, khi đã trở về cuộc sống bình thường, ông Hòa nhiều lần đi bộ trên những con đường quê.
Ông nói rằng đôi chân hôm nay bước đi nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Không còn ba lô nặng.
Không còn tiếng bom.
Không còn những đêm hành quân trong rừng.
Nhưng mỗi bước chân bình yên hôm nay đều khiến ông nhớ đến những bước chân của tuổi trẻ năm xưa.


