Đôi guốc mộc bên hiên nhà
Đôi guốc mộc bên hiên nhà
Bên bậc cửa của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Khuê luôn có một đôi guốc mộc đã nhẵn bóng vì thời gian. Đôi guốc ấy do chính người con trai cả đóng tặng Mẹ trước ngày lên đường nhập ngũ. Anh cẩn thận mài từng thớ gỗ, còn khắc dưới đế hai chữ "Bình yên" rồi cười: "Mai này con về sẽ đóng cho Mẹ đôi mới."
Chiến tranh đi qua, lời hẹn vẫn còn dang dở. Mẹ không mang đôi guốc ấy nữa mà đặt ngay ngắn trước hiên, mỗi sáng đều lau sạch bụi rồi nhìn thật lâu như chào người con đã khuất.
Một lần, các em học sinh đến thăm, tò mò hỏi vì sao Mẹ không cất vào tủ. Mẹ hiền từ đáp: "Để ở đây, mỗi lần mở cửa Mẹ đều thấy con như vừa đi đâu đó rồi sẽ trở về."
Từ hôm ấy, mỗi dịp đến thăm, các em đều lặng lẽ đặt trước đôi guốc một bông hoa dại hái ven đường. Đôi guốc mộc không còn chỉ là kỷ vật của riêng Mẹ mà trở thành biểu tượng của sự chờ đợi, của tình mẫu tử và lòng biết ơn đối với những người đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.



