Bài viết

Đội hậu cần của xã, phụ trách vận chuyển lương thực bằng xe thô sơ và sức người

Ninh Bình29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, ở một làng quê ven sông có chàng trai tên Quý. Anh làm nghề chăn nuôi gia súc và vận chuyển hàng hóa cho hợp tác xã. Khi chiến tranh lan tới, Quý tình nguyện tham gia đội hậu cần của xã, phụ trách vận chuyển lương thực bằng xe thô sơ và sức người.

Công việc của anh là đưa gạo, muối và thuốc men đến các điểm tập kết, phục vụ cả hậu phương và tiền tuyến. Những con đường đất lầy lội, bom đạn rình rập khiến mỗi chuyến đi đều đầy nguy hiểm.

Quý luôn chuẩn bị kỹ càng trước mỗi chuyến hàng: kiểm tra xe, buộc chặt bao tải và chọn lộ trình an toàn nhất. Dù nắng hay mưa, anh vẫn kiên trì bám đường, không để hàng hóa bị gián đoạn.

Một lần, trong lúc vận chuyển hàng qua đoạn đường bị sạt lở sau trận bom, xe của anh bị mắc kẹt giữa bùn đất. Phía trước là tuyến đường cần tiếp tế gấp, phía sau là nguy cơ thời tiết xấu tiếp tục gây sạt lở.

Không chần chừ, Quý cùng đồng đội dùng xẻng, tre và bao tải để gia cố mặt đường, đồng thời chuyển hàng từng phần qua đoạn nguy hiểm. Anh còn trực tiếp đẩy xe, hướng dẫn mọi người phối hợp nhịp nhàng để đảm bảo an toàn.

Sau nhiều giờ nỗ lực, tuyến đường được thông trở lại, đoàn hàng tiếp tục hành trình và đến nơi đúng thời gian. Nhờ đó, đơn vị tiền tuyến có đủ lương thực để duy trì nhiệm vụ chiến đấu.

Sau hòa bình, Quý trở về quê tiếp tục cuộc sống lao động bình thường. Anh sống giản dị, gắn bó với ruộng vườn, nhưng trong lòng người dân, anh mãi là người anh hùng thầm lặng của thời hoa lửa.

Câu chuyện về Quý cho thấy trong chiến tranh, mỗi con người bình dị đều có thể trở thành anh hùng khi biết hy sinh, cống hiến và giữ vững trách nhiệm với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đội hậu cần của xã, phụ trách vận chuyển lương thực bằng xe thô sơ và sức người | Câu chuyện thời hoa lửa