Bài viết

Đợi hòa bình nhé

Đợi hòa bình nhé

Ninh Bình25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, chiến tranh còn ác liệt. Lan – một cô gái vừa tròn 18 tuổi – rời mái trường để lên đường làm thanh niên xung phong. Cô có mái tóc dài và nụ cười rất hiền, ai trong đơn vị cũng quý.

Ở nơi tuyến lửa, công việc của Lan là san lấp hố bom, mở đường cho xe qua. Ban ngày bụi đỏ, ban đêm pháo sáng rực trời. Nhưng Lan chưa bao giờ than vãn. Cô vẫn hay hát khe khẽ, vẫn cười, như thể chiến tranh không thể lấy đi tuổi trẻ của mình.

Trong đơn vị có Minh – một anh lính trẻ. Minh ít nói, nhưng luôn âm thầm giúp Lan những việc nặng. Hai người chẳng ai nói lời yêu, nhưng ai cũng hiểu trong tim họ có nhau.

Một lần, trước khi lên đường làm nhiệm vụ nguy hiểm, Minh đưa cho Lan một mảnh giấy nhỏ:

“Đợi hòa bình nhé.”

Lan cười, gấp lại cẩn thận rồi cất vào túi áo. Cô cũng viết một lá thư, định hôm nào rảnh sẽ đưa cho Minh. Nhưng rồi… cô chưa kịp đưa.

Một trận bom bất ngờ ập đến. Khi khói bụi tan đi, Lan đã không còn nữa.

Đồng đội tìm thấy trong túi áo cô lá thư còn dang dở. Nét chữ nắn nót:

“Minh à, nếu sau này còn sống, mình sẽ cùng nhau đi qua những con đường không còn bom đạn…”

Chiến tranh qua đi. Minh trở về, mang theo lá thư ấy. Anh không bao giờ quên cô gái năm xưa – người đã sống trọn vẹn tuổi trẻ giữa “hoa” và “lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn