Đồi Hoa Đỏ
Cách đây rất lâu, khi Sơn Lương còn là một vùng đất hoang sơ, giữa những dãy núi trùng điệp có một quả đồi luôn phủ đầy sương trắng. Không ai biết trên đỉnh đồi có gì, bởi chưa từng có ai đặt chân tới đó rồi quay về kể lại.
Dưới chân đồi là một bản nhỏ. Người dân sống bình yên bên ruộng nương và những dòng suối trong mát. Nhưng rồi một năm, hạn hán kéo dài. Suối cạn khô, cây cối úa vàng, mùa màng thất bát.
Trong bản có cô gái tên là Ly. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, Ly sống cùng bà ngoại. Tuy cuộc sống khó khăn nhưng cô luôn giúp đỡ mọi người.
Một đêm, Ly mơ thấy một cụ già râu tóc bạc phơ. Cụ chỉ tay về phía ngọn đồi phủ sương và nói:
– Trên đỉnh đồi có những bông hoa đỏ như lửa. Nếu con mang được hạt giống của chúng về, bản làng sẽ hồi sinh.
Sáng hôm sau, Ly quyết định lên đường.
Cô trèo qua những sườn núi dốc đứng, băng qua rừng già và những vực sâu hun hút. Sau ba ngày ba đêm, Ly tới được đỉnh đồi.
Trước mắt cô là một cảnh tượng kỳ diệu.
Cả ngọn đồi rực sáng bởi hàng ngàn bông hoa đỏ thắm. Trong ánh chiều tà, chúng lung linh như những ngọn lửa nhỏ đang nhảy múa giữa gió núi.
Ly cẩn thận nhặt vài hạt giống mang về bản.
Mọi người lúc đầu không tin. Nhưng cô vẫn kiên trì gieo trồng trên những mảnh đất khô cằn nhất.
Mùa xuân năm sau, những cây hoa đầu tiên nở rộ. Điều kỳ lạ là nơi nào có hoa mọc lên, đất đai nơi đó trở nên màu mỡ hơn. Cỏ cây xanh tốt, nguồn nước cũng dần quay trở lại.
Chỉ vài năm sau, cả vùng đồi núi quanh bản được phủ kín bởi sắc đỏ của những bông hoa lạ.
Người dân gọi đó là Hoa Lửa.
Từ ấy, cuộc sống ngày càng no đủ. Nhưng điều quý giá nhất không phải những bông hoa, mà là tinh thần mà Ly đã truyền lại cho mọi người.
Mỗi khi gặp khó khăn, người dân lại nhìn lên những triền đồi đỏ rực và nhắc nhau:
– Hoa Lửa không chỉ mọc từ đất. Hoa Lửa nở từ lòng dũng cảm và niềm tin.
Nhiều thế hệ đã đi qua.
Ngày nay, mỗi khi hoàng hôn buông xuống trên những sườn núi Sơn Lương, ánh nắng đỏ trải dài khắp bản làng. Người già thường kể cho con cháu nghe về cô gái Ly và Đồi Hoa Đỏ.
Họ tin rằng ở nơi nào còn tình yêu quê hương, còn sự đoàn kết và ý chí vươn lên, nơi đó những bông Hoa Lửa vẫn đang âm thầm nở rộ.


