Đồi hoa lửa (1)
Những năm tháng chiến tranh, ngôi làng nhỏ dưới chân núi gần như chìm trong khói lửa mỗi ngày. Ban ngày, tiếng bom vang dội từ phía xa. Ban đêm, cả bầu trời đỏ rực như bị thiêu cháy. Người dân gọi đó là “mùa hoa lửa” — mùa của đau thương nhưng cũng là mùa của lòng dũng cảm.
Trong làng có một chàng trai tên Khải, mới mười chín tuổi. Khải vốn thích vẽ tranh và mơ sau này trở thành thầy giáo. Nhưng chiến tranh đến quá nhanh, cuốn tuổi trẻ của anh vào những đoàn quân ra trận.
Ngày lên đường, Khải mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ. Mỗi lần nghỉ chân, anh lại vẽ quê hương: cây đa đầu làng, con sông tuổi thơ, mái nhà có mẹ ngồi chờ trước hiên. Đồng đội thường trêu:
“Giữa chiến trường mà cậu vẫn lãng mạn thế à?”
Khải chỉ cười:
“Để còn nhớ mình chiến đấu vì điều gì.”
Một lần, đơn vị của Khải nhận nhiệm vụ giữ một cao điểm quan trọng. Trận đánh kéo dài suốt hai ngày hai đêm. Đạn pháo cày nát cả sườn đồi. Trong lúc nguy cấp, đường liên lạc bị cắt đứt, quân tiếp viện không thể nhận tín hiệu.
Không ai kịp phản ứng thì Khải đã ôm cuộn dây thông tin lao qua làn đạn. Đất đá bắn tung quanh người, nhưng anh vẫn cố chạy về phía trước. Khi tín hiệu được nối lại cũng là lúc Khải gục xuống giữa đồi cỏ cháy.
Nhờ đường liên lạc được khôi phục, đơn vị đã giữ vững cao điểm đến khi tiếp viện tới nơi.
Sau hòa bình, người ta tìm thấy cuốn sổ của Khải trong ba lô cũ. Trang cuối cùng chỉ có một bức vẽ dang dở: bầu trời đầy nắng trên quê hương yên bình.
Nhiều năm trôi qua, ngọn đồi năm ấy phủ kín hoa đỏ mỗi độ hè về. Người dân gọi đó là “đồi hoa lửa”, để nhớ về chàng trai trẻ đã gửi lại tuổi xuân của mình cho đất nước.



