ĐÓI KHÁT KÉO DÀI TRONG RỪNG BẠC LIÊU
Năm 1976, bác Lê Văn Ngoan cùng tiểu đội hành quân dài ngày trong rừng Bạc Liêu, lương thực khan hiếm. Cả tiểu đội phải san sẻ từng miếng cơm khô và nước uống để tồn tại. Kỷ niệm này khiến bác nhớ mãi sự gian khổ nhưng cũng thấm đẫm tình đồng đội.
Bác kể:
“Ngày thứ năm không có lương thực, bụng đói cồn cào, tôi phải nhịn nhịn để dành cơm cho đồng đội. Mỗi miếng cơm như một sự sống, và chúng tôi trao nhau từng ngụm nước với sự biết ơn sâu sắc.”
Người viết:
Tôi hỏi bác cảm giác lúc ấy. Bác trả lời: “Đói, mệt, rét, nhưng chúng tôi không bỏ nhau. Mỗi lần trao cơm cho đồng đội, tôi thấy mình mạnh mẽ hơn. Chúng tôi sống nhờ nhau và vượt qua cơn đói khát.”
Bác nhớ:
“Khi đến nơi an toàn, mọi người nhìn nhau, cười mệt nhưng trọn vẹn. Tôi hiểu, tình đồng đội chính là nguồn sức mạnh lớn nhất.”



