Đội kịch dã chiến dưới làn mưa bom
: Ngay giữa chiến trường Quảng Trị rực lửa, một đoàn văn công đã biểu diễn ngay trong những đoạn giao thông hào chật hẹp. Sân khấu là tấm bạt cũ, ánh sáng là những chiếc đèn pin quấn giấy bóng kính đỏ. Khi diễn viên đang hát về tình yêu quê hương, tiếng pháo địch nổ rung chuyển cả mặt đất, bụi đất rơi lả tả lên tóc áo. Nhưng tiếng hát không hề đứt quãng, tiếng đàn vẫn vang lên dõng dạc. Những người lính phía dưới, tay vẫn cầm súng trực chiến, nhưng đôi mắt long lanh niềm xúc động. Văn nghệ lúc ấ
: Ngay giữa chiến trường Quảng Trị rực lửa, một đoàn văn công đã biểu diễn ngay trong những đoạn giao thông hào chật hẹp. Sân khấu là tấm bạt cũ, ánh sáng là những chiếc đèn pin quấn giấy bóng kính đỏ. Khi diễn viên đang hát về tình yêu quê hương, tiếng pháo địch nổ rung chuyển cả mặt đất, bụi đất rơi lả tả lên tóc áo. Nhưng tiếng hát không hề đứt quãng, tiếng đàn vẫn vang lên dõng dạc. Những người lính phía dưới, tay vẫn cầm súng trực chiến, nhưng đôi mắt long lanh niềm xúc động. Văn nghệ lúc ấy trở thành liều thuốc tinh thần cực mạnh, nhắc nhở họ rằng họ đang chiến đấu để bảo vệ những giá trị văn hóa, bảo vệ tiếng hát và nụ cười, chứ không chỉ là bảo vệ một tấc đất khô cằn.


