Bài viết

Đội liên lạc bí mật

Ninh Bình08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong thời kỳ kháng chiến chống giặc ngoại xâm, ở một vùng trung du nghèo có cậu bé tên An. Dù mới mười sáu tuổi nhưng An đã nổi tiếng nhanh nhẹn và gan dạ. Cha anh là bộ đội hy sinh ngoài mặt trận, còn mẹ ngày đêm nuôi cán bộ cách mạng trong căn nhà nhỏ dưới chân núi.

Nhìn quê hương chìm trong khói lửa, An luôn ước mình có thể làm điều gì đó để giúp đất nước. Vì còn nhỏ tuổi nên cậu chưa được ra chiến trường, nhưng An xin tham gia đội liên lạc bí mật của địa phương.

Công việc của An là đưa thư và dẫn đường cho cán bộ qua những khu vực địch kiểm soát. Mỗi chuyến đi đều đầy hiểm nguy. Có lần cậu phải giả làm người chăn trâu, lội qua cánh đồng giữa lúc lính địch lùng sục khắp nơi.

Một đêm cuối đông, đơn vị cách mạng nhận được tin địch sắp tấn công vào căn cứ trong rừng. Nếu không báo tin kịp thời, nhiều chiến sĩ sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng con đường vào căn cứ đã bị quân địch chặn kín.

Không ai ngờ, An lại đứng lên xin đi.

Mẹ nhìn con trai gầy gò mà rơi nước mắt, nhưng cậu chỉ cười:

“Cha đã hy sinh vì đất nước, con cũng phải góp sức bảo vệ quê hương.”

Đêm ấy, trời lạnh buốt, mưa phùn phủ kín núi rừng. An men theo con suối nhỏ để tránh địch. Có lúc cậu phải ngâm mình dưới nước hàng giờ để chờ toán lính đi qua.

Khi gần đến căn cứ, địch phát hiện có người di chuyển trong rừng và nổ súng truy đuổi. An ôm chặt túi tài liệu vào ngực, cố chạy thật nhanh giữa màn đêm đỏ lửa.

Dù bị thương ở chân vì mảnh đạn, cậu vẫn không dừng lại. Chỉ đến khi trao tận tay bức điện khẩn cho cán bộ chỉ huy, An mới gục xuống vì kiệt sức.

Nhờ tin báo của An, đơn vị đã kịp thời rút khỏi vòng vây và bảo toàn lực lượng. Sau này, khi đất nước hòa bình, người dân trong vùng vẫn nhắc mãi về cậu bé liên lạc năm xưa — người đã thắp sáng lòng yêu nước bằng chính tuổi trẻ của mình.

Mỗi khi kể lại câu chuyện ấy, các cụ già trong làng thường nói:

“Trong thời hoa lửa, những người anh hùng không chỉ là những chiến sĩ nơi chiến hào, mà còn là những con người bình dị dám sống và hy sinh vì Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn