Đội liên lạc của địa phương
Thời chiến tranh ác liệt, ở một vùng trung du có cậu bé tên Nam. Mới mười sáu tuổi, Nam đã xin tham gia đội liên lạc của địa phương. Tuy còn nhỏ tuổi, Nam nhanh nhẹn, gan dạ và thuộc từng con đường mòn, từng lối rừng quanh vùng. Công việc của Nam là mang thư từ, công văn và dẫn đường cho bộ đội qua những khu vực nguy hiểm. Ban ngày, cậu giả làm người chăn trâu để quan sát tình hình. Ban đêm, Nam men theo bờ suối, băng qua rừng tối để đưa tin kịp thời. Mỗi khi cần báo hiệu an toàn, cậu đốt một bó đuốc nhỏ rồi vụt tắt ngay. Những ánh lửa chớp lên giữa đêm sâu giống như những bông hoa nở rực trong bóng tối, vì thế đồng đội gọi Nam là “cậu bé hoa lửa”. Một lần, đơn vị bộ đội chuẩn bị hành quân thì địch bất ngờ phục kích con đường chính. Nhận được tin khẩn, Nam lập tức băng rừng chạy báo tin. Đường trơn, trời mưa lớn, cậu ngã nhiều lần nhưng vẫn đứng dậy tiếp tục chạy. Nhờ tin báo kịp thời, đơn vị đổi hướng hành quân an toàn, tránh được tổn thất. Sau ngày hòa bình, Nam trở thành cán bộ xã, tiếp tục cống hiến cho quê hương. Người dân trong vùng mỗi khi nhắc đến ông vẫn kể về cậu bé năm xưa với ngọn đuốc nhỏ trên tay, mang ánh sáng và niềm tin đến giữa thời loạn lạc. Câu chuyện của Nam cho thấy rằng trong những năm tháng hoa lửa, lòng dũng cảm không chỉ có ở những người lính ngoài mặt trận, mà còn hiện diện trong những con người bình dị, âm thầm góp sức cho đất nước.



