Cựu chiến binh

Đời lính

Những khó khăn chông gai nhưng cũng không thiếu những niềm vui của đời lính

Ninh Bình10/04/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng trong quân ngũ của tôi không chỉ có gian khổ, mà còn đầy ắp những tiếng cười — những tiếng cười tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại giúp chúng tôi đi qua những ngày chông gai nhất.

Đơn vị tôi đóng quân giữa rừng sâu, nơi mà mưa nắng thất thường, cái đói cái rét lúc nào cũng rình rập. Có những ngày hành quân dài đến mức chân phồng rộp, áo quần ướt rồi lại khô ngay trên người. Bữa ăn thì đạm bạc, khi là cơm độn, khi chỉ có rau rừng chấm muối. Nhưng lạ một điều, càng khó khăn, anh em lại càng hay đùa.

Có lần, sau mấy ngày liền chỉ ăn sắn luộc, một cậu trong tiểu đội vừa nhai vừa nhăn mặt rồi nói: “Mai mốt về quê chắc em nhớ món này lắm, ăn cơm trắng lại thấy thiếu thiếu.” Cả bọn đang mệt rã rời mà nghe thế lại bật cười. Tiếng cười vang lên giữa rừng, nghe vừa ngắn ngủi vừa ấm áp, như xua tan đi cái mệt đang đè nặng trong người.

Đêm đến, chúng tôi nằm chen chúc dưới tấm tăng. Trời lạnh, người này áp sát người kia cho đỡ rét. Có anh hay kể chuyện cười, chuyện không đầu không cuối, vậy mà ai cũng nghe chăm chú. Có khi đang kể dở thì ngủ gật, cả bọn lại cười ồ lên. Những tiếng cười ấy không lớn, nhưng đủ để làm quên đi tiếng côn trùng rả rích và nỗi lo ngày mai.

Có lần trời mưa lớn, nước tràn vào chỗ trú, ai nấy ướt như chuột lột. Một người nhìn cả nhóm rồi nói tỉnh bơ: “Tắm miễn phí thế này còn gì bằng.” Thế là lại cười. Cười trong cái lạnh run người, cười trong lúc bụng đói, cười như thể không có gì đáng sợ nữa.

Nhưng không phải lúc nào cũng chỉ có niềm vui. Có những ngày chúng tôi mất đi đồng đội, mất đi những người vừa hôm qua còn ngồi bên nhau chia từng miếng ăn. Những lúc ấy, không ai nói gì. Sự im lặng bao trùm, nặng nề như chính nỗi đau trong lòng mỗi người. Nhưng rồi, sau tất cả, chúng tôi lại phải đứng dậy, lại phải bước tiếp.

Và chính những tiếng cười — dù nhỏ bé, dù mong manh — đã kéo chúng tôi trở lại với nhau, giữ cho trái tim không bị chai sạn giữa chiến tranh.

Giờ đây, khi đã rời xa những tháng ngày ấy, tôi vẫn nhớ rõ từng khuôn mặt, từng giọng cười. Có những người không còn nữa, nhưng tiếng cười của họ thì vẫn ở lại, vang lên đâu đó trong ký ức của tôi.

Tôi nhận ra rằng, đời người lính không chỉ được viết bằng mồ hôi và nước mắt, mà còn bằng những tiếng cười rất đỗi giản dị. Chính những tiếng cười ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những chông gai khắc nghiệt nhất — và giữ cho mình vẫn là con người, giữa những tháng ngày không hề dễ dàng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn