ĐÔI MẮT CỦA NGƯỜI LÍNH GÁC
ĐÔI MẮT CỦA NGƯỜI LÍNH GÁC
Bác Hòa kể rằng, trong đơn vị có một chiến sĩ gác đêm rất đặc biệt.
Đêm nào cũng thức.
Ngày nào cũng cười.
Có người hỏi:
"Đứng gác có buồn ngủ không?"
Anh đáp:
"Có."
"Nhưng nếu mình ngủ thì đồng đội sẽ không ngủ yên."
Chỉ một câu nói ấy mà bác nhớ suốt đời.
Nhiều năm sau, khi trở về cuộc sống bình thường, bác vẫn giữ thói quen dậy rất sớm.
Có lần cháu nội hỏi:
"Ông dậy sớm làm gì?"
Bác cười:
"Ông quen rồi."
Nhưng tôi biết.
Đó không chỉ là thói quen.
Đó là ký ức của một người từng dành những đêm dài để canh giấc ngủ bình yên cho đồng đội.


