Đôi mắt của người trinh sát
Đôi mắt của người trinh sát
Dũng là một lính trinh sát thiện xạ, đôi mắt của anh có thể nhìn thấu bóng tối rừng già. Trong một trận pháo kích, một mảnh đạn đã găm vào mắt Dũng. Anh mù lòa ngay giữa trận địa.
Kiên, người đồng đội thân nhất, đã cõng Dũng trên lưng suốt ba ngày băng rừng để tìm về trạm quân y. Địch bám đuổi sát nút. Dũng nói trong đau đớn:
"Kiên, để tớ lại đây. Tớ là gánh nặng, cậu sẽ không thoát được đâu."
Kiên gầm lên: "Mày im đi! Mày là đôi mắt của tao, giờ tao là đôi chân của mày. Chúng ta là một người!"
Để giữ cho Dũng tỉnh táo, Kiên vừa chạy vừa kể cho Dũng nghe về cảnh vật xung quanh: "Kìa, hoa chuối rừng đỏ lắm Dũng ạ", "Sắp đến dòng suối rồi, nước xanh như mắt người yêu ấy". Dù đôi chân Kiên đã rỉ máu, dù hơi thở đã cạn, anh vẫn không buông tay.
Họ về đến trạm y tế đúng lúc Kiên ngất đi vì mất máu quá nhiều do những vết xước dọc đường. Dũng được cứu sống, dù một mắt không bao giờ nhìn thấy ánh sáng nữa. Nhưng anh bảo, anh không cần nhìn nữa, vì thế giới đẹp nhất anh đã thấy qua lời kể của Kiên trên suốt quãng đường chạy trốn cái chết.


