Cựu chiến binh

ĐÔI MẮT ĐỂ LẠI RỪNG SÂU

​Câu nói nghe sao mà nhẹ tênh. ​Nhưng những người con, người cháu đứng bên cạnh đều nghẹn lòng. ​Ai cũng hiểu, để có được sự thanh thản ngày hôm nay... ​Người lính ấy đã bước qua những lằn ranh sinh tử khốc liệt đến nhường nào. ​Tọa độ lửa Trường Sơn ​Năm mươi năm tr

Nghệ An07/07/2026Vũ Thị Thanh Thủy (Thôn hoàng hà xã hải châu tỉnh nghệ an)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM

ĐÔI MẮT ĐỂ LẠI RỪNG SÂU

Tác giả: Vũ Thị Thanh Thủy - Ủy viên thôn Hoàng Hà

Thông tin nhân vật: Bác Nguyễn Văn Hùng

Quê quán: Xã Hải Châu, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An

Thành tích: Chiến sĩ lái xe Trường Sơn thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước; thương binh hạng 1/4 (hỏng hoàn toàn đôi mắt do bom tọa độ).

Chiến tranh có thể khép lại một đôi mắt.

Nhưng không bao giờ có thể dập tắt ánh sáng của niềm tin.

Cũng không thể làm lu mờ ý chí của những người đã dùng cả thanh xuân để soi đường cho xe vào miền Nam chiến đấu.

Màn đêm trước bậu cửa

Trong căn nhà nhỏ lộng gió biển ở xã Hải Châu, bác Nguyễn Văn Hùng ngồi bên bậu cửa.

Bác hướng khuôn mặt về phía tiếng sóng vỗ.

Đôi mắt bác không còn nhìn thấy ánh sáng.

Nó đã phủ một màu đục mờ của thời gian và vết thương cũ.

Nhưng trên khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn ấy, chưa bao giờ vắng bóng một nụ cười ấm áp.

Mỗi lần tụ họp con cháu, bác thường chỉ tay lên đôi mắt mình rồi hóm hỉnh bảo:

"Đôi mắt của ông không mất đi đâu cả."

"Ông gửi nó lại làm ngọn đèn soi đường cho anh em ở đại ngàn Trường Sơn rồi."

​Câu nói nghe sao mà nhẹ tênh.

​Nhưng những người con, người cháu đứng bên cạnh đều nghẹn lòng.

​Ai cũng hiểu, để có được sự thanh thản ngày hôm nay...

​Người lính ấy đã bước qua những lằn ranh sinh tử khốc liệt đến nhường nào.

​Tọa độ lửa Trường Sơn

​Năm mươi năm trước...

​Khi đất nước sục sôi khí thế "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

​Chàng thanh niên Nguyễn Văn Hùng vừa tròn mười chín tuổi.

​Chàng trai miền biển Diễn Châu dáng người nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi, tình nguyện viết đơn nhập ngũ bằng máu.

​Hành trang mang theo chỉ là chiếc ba lô con cóc, tấm ảnh gia đình chụp vội và một lý tưởng độc lập cháy bỏng.

​Bác được phân công vào đơn vị vận tải, trở thành người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.

​Những năm tháng ấy, đường Trường Sơn là "tọa độ lửa".

​Những chiếc xe không kính băng qua bom đạn.

​Bụi Trường Sơn làm bạc trắng mái đầu xanh.

​Mưa Trường Sơn xối xả làm ướt sũng những tấm áo chiến sĩ.

​Bác Hùng kể, cánh tài xế ngày ấy sợ nhất không phải là bom rơi.

​Mà là sợ những đêm "đèn tắt".

​Để bảo đảm bí mật, xe phải chạy trong đêm tối mịt mùng, không được bật đèn pha.

​Họ chỉ có thể nhìn đường bằng những chiếc "đèn gầm" nhỏ bằng quả cam gắn dưới gầm xe...

​Hoặc nhìn theo những chiếc cọc tiêu được quét vôi trắng dọc đường Người lính khi ấy cần một đôi mắt tinh tường hơn bao giờ hết.

​Đôi mắt ấy vừa phải căng ra nhìn mặt đường đầy hố bom…

Vừa phải canh chừng những vệt pháo sáng của kẻ thù trên bầu trời.

​Khúc cua định mệnh

​Một đêm mùa khô năm 1972.

​Đoàn xe của bác nhận lệnh vận chuyển một chuyến hàng đặc biệt gồm khí tài và thuốc men vào chiến trường.

​Đường ra trận đêm ấy mịt mù khói bụi, sặc sụa mùi thuốc súng.

​Khi xe vừa tiến vào một khúc cua hiểm trở ở ngã ba Đồng Lộc...

​Tiếng gầm rú của máy bay B-52 bỗng xé toạc màn đêm.

​Bom tọa độ rải thảm dữ dội.

​"Tất cả tăng tốc, vượt cửa tử!"

​Tiếng khẩu lệnh qua máy bộ đàm chưa kịp dứt thì một loạt bom nổ ngay trước mũi xe.

​Sức ép nghẹt thở hất văng chiếc xe tải chở hàng xuống rãnh sâu.

​Chiếc kính chắn gió vốn đã nứt toác nay vỡ vụn...

​Găm thẳng vào khuôn mặt người lính trẻ.

​Một vệt chớp sáng lòa, đau đớn đến tột cùng dội lên đầu bác.

​Rồi không gian xung quanh hoàn toàn chìm vào một bóng đêm tĩnh lặng, đặc quánh.

​Giọt nước mắt trong bệnh xá dã chiến

​Không biết bao lâu sau...

​Khi tỉnh dậy, bác thấy xung quanh mình không còn tiếng bom đạn.

​Không còn mùi khói khét.

​Chỉ có mùi thuốc sát trùng và tiếng trò chuyện khe khẽ của các cô y tá.

​Bác định mở mắt ra để nhìn xem mình đang ở đâu.

​Nhưng xung quanh vẫn là một màn đen tuyệt đối.

​Bác đưa tay lên chạm vào đầu, vào mặt.

​Toàn bộ vùng mắt đã được băng bó kín mít bằng nhiều lớp gạc dày.

​Một vị bác sĩ nhẹ nhàng nắm lấy tay bác, giọng chùng xuống:

​"Đồng chí Hùng…"

​"Mảnh bom và kính vỡ đã làm hỏng giác mạc."

​"Chúng tôi đã cố hết sức, nhưng… đôi mắt của đồng chí không thể nhìn thấy được nữa."

​Khoảnh khắc ấy, bác Hùng thấy tim mình như thắt lại.

​Cả một khoảng không gian mênh mông bỗng sụp đổ trước mắt người lính trẻ.

​Anh chỉ vừa mới bước qua tuổi hai mươi.

​Đêm hôm đó ở bệnh viện dã chiến...

​Người chiến sĩ kiên cường từng bất chấp mưa bom bão đạn đã quay mặt vào góc giường bệnh, lặng lẽ khóc.

​Bác không khóc vì sợ hãi những ngày tháng tăm tối phía trước.

​Bác khóc vì biết rằng từ nay về sau, mình không thể ngồi sau tay lái...

​Không thể cùng anh em đồng đội tiếp tục chở hàng ra tiền tuyến...

​Không thể tự tay chứng kiến ngày đất nước trọn niềm vui độc lập.

​Học cách "nhìn" lại cuộc đời

​Vài năm sau ngày hòa bình...

​Bác Hùng trở về quê hương Hải Châu với vết thương của một thương binh nặng

​Ngày đầu tiên bước chân về lại ngôi nhà cũ, mọi thứ đối với bác đều trở nên xa lạ.

​Bóng tối bao trùm lấy cuộc sống thường nhật.

​Việc bước đi không có người dắt...

​Việc tự xúc một thìa cơm...

​Việc tìm chiếc áo, đôi dép…

​Tất cả đều là những thử thách cực hạn đối với một người từng làm chủ những chiếc xe tải khổng lồ.

​Có những ngày dài bác chỉ ngồi im một góc.

​Cảm giác mình trở thành gánh nặng của gia đình.

​Nhưng rồi, phẩm chất của người lính Trường Sơn không cho phép bác gục ngã.

​Bác tự nhủ:

​"Đồng đội mình bao người đã nằm lại dưới đại ngàn."

​"Mình còn sống trở về, còn đôi bàn tay, còn đôi tai để nghe, còn đôi chân để đi..."

​"...thì không được phép đầu hàng số phận."

​Bằng một ý chí phi thường, bác bắt đầu "học nhìn" lại thế giới bằng đôi tay và cảm giác.

​Bác tập ghi nhớ từng số bước chân từ giường ra đến ngõ.

​Tập cảm nhận hướng gió biển để đoán thời tiết.

​Tập phân biệt các loại nông cụ qua tiếng động.

Thời gian trôi qua, người dân thôn quê Hải Châu lại thấy người thương binh mù ấy ra đồng.

Bác tự tay dọn cỏ, chăn bò.

Rồi cùng vợ nuôi dạy các con ăn học thành tài.

Không những thế, bác còn tích cực tham gia vào Hội Cựu chiến binh xã.

Bác dùng tiếng đàn guitar và giọng ca trầm ấm của mình để truyền lửa truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.

​Ánh sáng từ tâm hồn

​Có lần, một người khách phương xa đến thăm, ái ngại hỏi bác:

​"Bác có hận chiến tranh đã cướp đi đôi mắt của bác không?"

​Bác Hùng cười, đôi mắt mờ đục nheo lại đầy đặn hậu:

​"Hận chứ, chiến tranh tàn khốc lắm."

​"Nhưng nếu ngày ấy ai cũng sợ hy sinh..."

​"Ai cũng muốn giữ lại sự vẹn toàn cho bản thân mình..."

​"...thì làm sao có được ánh nắng hòa bình rực rỡ như ngày hôm nay cho con cháu."

​Câu trả lời của bác ngắn gọn.

​Nhưng chứa đựng sự hy sinh cao cả của cả một thế hệ.

​Bây giờ, khi chiến tranh đã lùi xa...

​Những vết thương trên cơ thể bác mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức nhối.

​Nhưng mỗi khi nghe thấy tiếng trẻ thơ líu lo cắp sách đến trường...

​Tiếng máy móc rộn ràng trên những công trình đổi mới của quê hương Hải Châu...

​Bác lại thấy lòng mình sáng rõ hơn bao giờ hết.

​Bước ra khỏi ngôi nhà của bác Nguyễn Văn Hùng khi bóng chiều đã lặn…

Hình ảnh người lính già đứng bên bậu cửa cứ in đậm trong tâm trí tôi.

​Đôi mắt bác có thể không còn nhìn thấy ánh sáng.

​Nhưng tâm hồn bác, ý chí của bác chính là một ngọn hải đăng rực rỡ.

​Đôi mắt ấy đã gửi lại rừng sâu...

​Để đổi lấy hàng triệu đôi mắt trẻ thơ được xoe tròn nhìn đất nước thanh bình, tự do và tươi đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn