Đôi mắt không băng giá trước họng súng kẻ thù
Câu chuyện kể về hành trình chiến đấu mưu trí và khí tiết lẫm liệt của chị Võ Thị Sáu từ khi tham gia cách mạng đến những giây phút cuối cùng tại pháp trường Côn Đảo. Tham gia du kích từ năm 14 tuổi, chị Võ Thị Sáu nổi tiếng với sự dũng cảm khi thực hiện nhiều trận đánh táo bạo, trừng trị bọn ác ôn kìm kẹp dân lành. Tháng 2 năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ tiêu diệt tên tay sai ác ôn tại chợ Đất Đỏ, chị bị địch bắt. Trải qua gần 2 năm bị giam cầm và tra tấn qua nhiều nhà tù, dù đối mặt với đòn thù dã man hay án tử hình từ tòa án quân sự, chị vẫn giữ vững khí tiết cách mạng, không khai báo một lời. Đầu năm 1952, chính quyền thực dân lén lút đưa chị ra Côn Đảo để thi hành án tử hình nhằm tránh sự phản đối của dư luận. Khi đứng trước họng súng của đội hành quyết, chị đã kiên quyết từ chối bịt mắt, cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca và hô vang các khẩu hiệu cách mạng cho đến giây phút cuối cùng. Chị hy sinh khi mới vừa tròn 19 tuổi.
1. Người thiếu nữ du kích Đất Đỏ
Chị Võ Thị Sáu (sinh năm 1933) tại xã Phước Thọ (nay là thị trấn Đất Đỏ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Mới 14 tuổi, chị đã theo anh trai vào chiến khu, trở thành nữ du kích của Đội Công an xung phong Đất Đỏ.
Chị nổi tiếng với sự thông minh, nhanh trí và gan dạ. Chị từng dùng lựu đạn tiêu diệt tên quan Pháp cai huấn và nhiều tên tay sai khét tiếng ác ôn, làm nức lòng bà con cô bác và khiến kẻ thù hoảng sợ.
2. Bị bắt và bản lĩnh trong ngục tối
Tháng 2 năm 1950, trong một trận đánh ném lựu đạn trừng trị bọn tay sai gian ác tại chợ Đất Đỏ, chị Sáu không may sa vào tay địch.
Bọn Pháp và tay sai dùng đủ mọi thủ đoạn kẹp bắp đùi, chích điện, tra tấn dã man nhưng không thể bẻ gãy được chí khí của người thiếu nữ trẻ. Không khai thác được bất kỳ thông tin nào về căn cứ cách mạng, tòa án quân sự Pháp đã đưa chị ra xét xử và tuyên án tử hình.
Khi nghe tòa án tuyên án, chị Võ Thị Sáu đã dũng cảm đập bàn, dõng dạc nói:
"Yêu nước chống thù xâm lược không phải là một tội!"
Do chị chưa đủ tuổi trưởng thành theo luật pháp lúc bấy giờ, bản án tử hình bị dư luận trong và ngoài nước phản đối gay gắt. Bọn thực dân phải hoãn thi hành án và tiếp tục giam chị ở Khám Chí Hòa.
3. Hiên ngang trước họng súng tại Côn Đảo
Sợ làn sóng đấu tranh của nhân dân, rạng sáng ngày 21 tháng 1 năm 1952, địch lén lút đưa chị ra Côn Đảo. Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, chúng đưa chị ra pháp trường để thi hành án tử hình.
Khi tên giám thị hỏi chị có cần cầu nguyện hay có ước nguyện gì cuối cùng không, chị lạnh giọt nhìn hắn và đáp:
"Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp sửa giết tôi đây mới là có tội."
Khi quân thù tiến lại gần định dùng khăn đen băng mắt chị lại, chị Võ Thị Sáu thẳng thừng từ chối và bình tĩnh nói:
"Không cần băng mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ gan nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Đứng trước hàng súng chĩa vào mình, chị bắt đầu cất cao giọng hát bài Tiến quân ca. Tiếng hát trong trẻo, hùng hào vang vọng giữa đất trời Côn Đảo. Ngay trước khi tiếng súng nổ, chị đã hô to:
– "Đả đảo thực dân Pháp!" – "Việt Nam độc lập muôn năm!" – "Hồ Chủ tịch muôn năm!"
Chị Võ Thị Sáu trút hơi thở cuối cùng khi tuổi đời mới tròn 19.
Ý nghĩa lịch sử: Sự hy sinh lẫm liệt của chị Võ Thị Sáu đã trở thành huyền thoại, tiếp thêm sức mạnh cho các thế hệ chiến sĩ cách mạng trong suốt cuộc kháng chiến. Năm 1993, chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Ngôi mộ của chị tại Nghĩa trang Hàng Dương (Côn Đảo) cho đến nay vẫn luôn nghi ngút khói hương của người dân cả nước đến thăm viếng và tưởng niệm.



