Đôi Mắt Người Lính Hoa Lư Trong Lửa Máu Him Lam
Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 là một bản hùng ca được viết bằng máu của cả dân tộc, và những người con Ninh Bình đã có mặt ở những nơi khốc liệt nhất. Ông Đinh Đức Dư, một thanh niên 18 tuổi rời vùng quê Ninh Tiến, Hoa Lư, mang theo khát vọng cháy bỏng đánh đuổi thực dân Pháp, gia nhập Tiểu đoàn 11, Đại đoàn 312.
Nhiệm vụ của ông Dư là vác đạn cho pháo binh – một công việc đòi hỏi thể lực phi thường và lòng quả cảm tột độ. Hành quân xuyên đêm qua muôn vàn đèo dốc hiểm trở của Tây Bắc, đôi vai chàng trai Hoa Lư rướm máu vì sức nặng của những thùng đạn pháo, nhưng ánh mắt chưa từng biết chùn bước. Khi trận mở màn đập vào cứ điểm Him Lam diễn ra, bầu trời Điện Biên rung chuyển như tận thế. Pháo địch dội lại xé toạc màn đêm, cày nát từng mét chiến hào.
Giữa làn đạn đan chéo đỏ rực, ông Dư và đồng đội oằn mình cõng đạn lao lên tuyến đầu. Mỗi thùng đạn đưa được tới trận địa là đánh cược bằng cả mạng sống. Nhìn đồng đội ngã xuống bên cạnh, máu túa ra nhuộm đỏ cả vạt áo trấn thủ, lòng người lính trẻ đau xót nhưng đôi chân vẫn cắn răng lao về phía trước. Him Lam thất thủ. Cứ điểm kiên cố nhất của Pháp bị nghiền nát có phần đóng góp không nhỏ từ những giọt mồ hôi và máu của người lính vác đạn Đinh Đức Dư. Sáu mươi năm sau, mỗi khi nhắc lại trận Him Lam, đôi mắt đục ngầu của người cựu binh già lại ứa lệ, xót xa cho một thời hoa lửa mãi mãi nằm lại dưới lớp đất Mường Thanh.



