Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đôi Mắt Tạc Vào Lịch Sử: Khúc Tráng Ca Về Trung Đội "Cạo Trọc" Và Điểm Tựa Giữa Thời Bình

Bài viết là một bản anh hùng ca rung động tâm can về cuộc đời bi tráng của Anh hùng Lê Hữu Trạc. Gửi lại đôi mắt thanh xuân nơi chiến trường khốc liệt lúc vừa tròn 28 tuổi, ông đã dùng chính sinh mệnh mình để bảo vệ ánh sáng hòa bình cho Tổ quốc. Từ sáng kiến "cạo trọc đầu" hiên ngang bám trụ gần 1.000 ngày trên đảo thép Cồn Cỏ, đến những trận đánh sấm sét rúng động Cửa Việt, ông đã tạc vào thời gian một tượng đài bất khuất. Gần 60 năm sống trong bóng tối, trái tim rực lửa thiêng của người thươn

Quảng Trị06/06/2026Chi đoàn 11 Anh 2 (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử chiến tranh vệ quốc, có những tượng đài được đúc bằng đồng thiếc, nhưng cũng có những tượng đài được tạc bằng chính máu xương và bóng tối của một đời người. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc (sinh năm 1940, tại Xuân Ninh, Quảng Ninh, Quảng Bình) chính là một tượng đài bằng huyết nhục như thế.Gần 60 năm qua, ông "nhìn" thế giới này bằng đôi mắt giả vô hồn, nhưng thẳm sâu trong lồng ngực ấy lại là một trái tim ngập tràn ánh sáng - thứ ánh sáng của một người lính đã hiến dâng tất thảy cho non sông. Đúng như những vần thơ đầy trăn trở và tri ân của nhà thơ Hồng Thanh Quang: "Người mắt lành / Tựa vào người hỏng mắt trong chiến tranh / Để khỏi lạc lối / Thời bình...".Lời Thề Giữ Đảo Và Sáng Kiến Của Trung Đội "Cạo Trọc"Mùa xuân năm 1962, mang theo bầu nhiệt huyết cuộn trào của tuổi đôi mươi, chàng thanh niên Lê Hữu Trạc khoác áo lính, gia nhập Đại đội Lê Hồng Phong, Tiểu đoàn 4, Sư đoàn 341, ôm súng gác nơi giới tuyến Vĩnh Linh oai hùng. Khi tiếng gầm rít của không lực Hoa Kỳ bắt đầu xé toạc bầu trời miền Bắc vào năm 1965, đảo Cồn Cỏ – "mắt thần" tiền tiêu bỗng chốc hóa thành chảo lửa, oằn mình dưới những trận mưa bom bão đạn cuồng nộ.Giữa khoảnh khắc sinh tử tột độ ấy, ai cũng giành nhau một vé ra cõi chết để gác đảo. Bằng trí tuệ và sự mưu lược của một Trung đội phó kiêm Bí thư chi bộ, Lê Hữu Trạc đã đưa ra một sáng kiến rúng động: Toàn bộ trung đội cạo trọc đầu! Lời thề "cạo trọc" ấy vang lên đanh thép, vừa để minh chứng cho ý chí quyết tử, vừa là cách khắc khổ nhất để tiết kiệm từng giọt nước ngọt hiếm hoi giữa biển khơi mặn chát. Và thế là, Trung đội 3 kiêu hãnh của ông được lựa chọn.Đêm tháng 7 năm 1965, vượt 17 hải lý giữa vòng vây bủa lưới của kền kền sắt và tàu khu trục địch, những người lính "cạo trọc" đặt chân lên đảo thép. Gần 1.000 ngày đêm bám trụ là ngần ấy thời gian họ tắm mình trong máu và lửa. Bom đạn cày xới mặt đảo đến mức không còn lấy một ngọn cỏ xanh. Hàng cung cấp đứt đoạn, những tráng sĩ Cồn Cỏ phải chặt thân chuối rừng vắt kiệt từng giọt nước để cầm hơi. Người này ngã xuống, người kia bước lên thay. Bãi cát Cồn Cỏ đã ôm vào lòng biết bao thân xác thanh xuân của đồng đội ông, để giữ cho "mắt thần" muôn đời mở lớn.Máu Đổ Tuyến Lửa Và Bóng Tối Tuổi 28Bước sang Mùa xuân năm 1968, vị dũng tướng trẻ được điều động vội vã vào đất liền. Dưới quyền chỉ huy của ông, Đại đội Lê Hồng Phong hóa thành một mũi giáo thép đâm thẳng vào cuống họng địch, chặn đứng đường tiếp viện lên Khe Sanh. Những chiến công chấn động như đánh chặn tàu địch ở Cửa Việt, đánh sập cầu Bến Ngự, hay tóm gọn trung úy Mỹ giữa vòng vây thủy quân lục chiến... được ông nhắc lại bằng một thái độ điềm nhiên đến lạ kỳ.Thế nhưng, định mệnh nghiệt ngã đã gõ cửa vào tháng 8 năm 1968. Khi đang mang hàm Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 4 (Trung đoàn 270, Quân khu 4), trong một chuyến băng rừng trinh sát trận địa phía Tây Vĩnh Linh, một tiếng nổ xé trời của quả bom nổ chậm đã vĩnh viễn thay đổi cuộc đời ông. Người chiến sĩ liên lạc Đỗ Như Đệ kề vai sát cánh đã anh dũng hy sinh tại chỗ. Lê Hữu Trạc bị hất tung lên không trung, máu tuôn xối xả, hai nhãn cầu vỡ nát. Ở cái tuổi 28 chói lọi nhất của người cầm quân, ông vĩnh viễn đánh mất ánh sáng, khép lại mộng dẹp giặc giữa sa trường.Điểm Tựa Thiện Lương Giữa Giông Bão Thời BìnhMất đi đôi mắt, mang trên mình thương tật tàn khốc, nhưng chất thép của "Bộ đội Cụ Hồ" chưa bao giờ nung chảy. Tại Trại an dưỡng Ba Vì, tình yêu diệu kỳ đã nảy nở. Cô gái quê lụa Hà Tây – Kim Thị Mão, vì cảm phục tấm lòng và khí phách của chàng dũng sĩ mù gốc Quảng Bình, đã nguyện trao gửi cả cuộc đời để làm đôi mắt dẫn đường cho ông. Năm 1972, họ dắt tay nhau về lại quê nhà Xuân Ninh, bắt đầu một cuộc đời mới, tĩnh lặng nhưng ngập tràn yêu thương.Mỗi khi hồi tưởng về năm tháng hoa lửa, ông không bao giờ nhắc đến vinh quang của riêng mình. Trong tâm trí người cựu binh già, bóng hình của Đảo trưởng Trần Văn Thà, của Thái Văn A, Trần Văn Mật hay người em liên lạc Đỗ Như Đệ vẫn luôn hiển hiện. Ông rưng rưng tự thấu: "Danh hiệu anh hùng của tôi được tô thắm bằng máu của đồng đội". Sự khiêm nhường ấy phát tỏa ra một thứ năng lượng thiện lương, sưởi ấm những ai có dịp được nghe ông kể chuyện.Câu chuyện bi tráng của Anh hùng Lê Hữu Trạc không chỉ là những trang sử đẫm máu dội về từ quá khứ, mà còn là một bản hùng ca thức tỉnh những tâm hồn của lớp trẻ hôm nay. Nó nhắc nhở chúng ta về cái giá vô ngần của nền hòa bình đang hít thở, về những đôi mắt đã nhắm lại vĩnh viễn để chân trời Tổ quốc được rạng đông. Giữa một thời đại ồn ào và đầy rẫy những cám dỗ phù hoa, hình bóng người anh hùng mù nhưng mang trái tim rực sáng ấy chính là một ngọn hải đăng vĩ đại. Một điểm tựa vững chãi để mỗi chúng ta soi mình, sống có lý tưởng, có trách nhiệm hơn với Tổ quốc, để không bao giờ đánh mất phương hướng trên con đường kiến tạo tương lai của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn