Cựu chiến binh

Đôi mắt thức trắng bên trạm quân y Tà Cơn

Trong một lần bị thương nhẹ khi làm nhiệm vụ tại Tà Cơn, Quảng Trị, ông Lê Ngọc Sơn đã có nhiều ngày ở trạm quân y dã chiến. Ở đó, ông chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của các y tá, quân y nơi tuyến lửa. Một đêm chăm sóc thương binh đã để lại trong ông ký ức không thể quên.

Thanh Hóa21/05/2026Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau một trận bom gần Tà Cơn năm 1972, ông Sơn bị thương ở vai và được đưa vào trạm quân y dã chiến.

Ông kể:
“Trạm chỉ là mấy căn hầm đất nhưng lúc nào cũng kín thương binh.”

Điều khiến ông nhớ nhất là cô y tá trẻ tên Hòa, người nhiều đêm thức trắng chăm sóc thương binh.

Có hôm bom rơi rất gần, đất đá rung chuyển cả mái hầm nhưng cô vẫn cúi sát băng bó cho từng người.

Ông Sơn xúc động kể:
“Cô ấy nhỏ người lắm nhưng gan dạ vô cùng.”

Một đêm, thương binh đưa về quá nhiều. Cả trạm quân y sáng đèn đến gần sáng.

Ông thấy đôi mắt cô y tá đỏ hoe vì mệt nhưng vẫn cố cười động viên mọi người:
“Ráng lên các anh, hòa bình sắp tới rồi.”

Câu nói ấy khiến ông nhớ mãi.

Sau này rời quân y trở lại đơn vị, ông không còn gặp lại cô nữa.

Nhưng hình ảnh đôi mắt thức trắng bên trạm quân y Tà Cơn vẫn là một trong những ký ức đẹp nhất của ông về những con người thầm lặng thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn