Đôi mắt trong đêm mưa
Tôi nhớ nhất là đôi mắt của một thương binh trong đêm mưa năm 1970. Anh bị thương nặng ở bụng, máu thấm ướt băng.
Trạm xá chỉ là cái hầm nhỏ. Đèn dầu leo lét. Tôi vừa khâu vết thương vừa nghe tiếng bom xa xa. Anh nhìn tôi, hỏi: “Em còn trẻ, sao không sợ?”
Tôi cười: “Em sợ chớ, nhưng em mà sợ thì ai cứu anh?”
Anh nắm tay tôi thật chặt. Đôi mắt anh sáng lên trong bóng tối, không phải ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của niềm tin.
Anh không qua khỏi đêm đó. Khi nhắm mắt, tay anh vẫn nắm chặt tay tôi.
Sau này, mỗi khi nhìn mưa rơi, tôi lại nhớ đôi mắt ấy – đôi mắt tin rằng dù chiến tranh tàn khốc, con người vẫn có thể trao nhau sự ấm áp đến giây phút cuối cùng.



