Đôi nạng gỗ sồi và những nẻo đường tự do rực rỡ
"Có những đôi chân đã vĩnh viễn gửi lại nơi rừng thiêng sương giá, để đổi lấy một bầu trời tự do cho những bước chân thế hệ sau được đi muôn nơi."
"Có những đôi chân đã vĩnh viễn gửi lại nơi rừng thiêng sương giá, để đổi lấy một bầu trời tự do cho những bước chân thế hệ sau được đi muôn nơi."
Năm 81, có một dạo đơn vị cũ cử người về Phong Hải quy tập hài cốt anh em. Đi cùng đoàn có bác Vĩ, cựu lính trinh sát, người đã gửi lại một bên chân phải sau khi đạp trúng mìn râu tôm ở chính cái sườn đồi thoai thoải này. Bác Vĩ chống nạng gỗ lộc cộc, đứng nhìn những nương ngô đang bắt đầu lên xanh.
Ngày xưa lúc còn ở hầm, bác ấy hay mơ màng bảo: "Hết giặc, tao phải đi một chuyến cho biết mặt mũi cái Vịnh Hạ Long nó ra làm sao, nghe nói biển ngoài đó êm đềm lắm, không réo rắt xé tai như thác lũ quê mình". Nhưng rồi đôi chân không còn lành lặn, cái ước mơ được ra biển, được leo núi ngắm cảnh thái bình cứ thế khép lại bên hiên nhà chật hẹp.
Bây giờ đất nước liền một dải, đường sá thênh thang. Thấy những người trẻ như Hoàng Anh thong thả thu xếp hành trang, tận hưởng những chuyến du lịch xa xôi, thảnh thơi đón gió biển ở Hạ Long, hay lưu giữ những khoảnh khắc tuyệt đẹp tại H'Mong Cat Cat homestay ở Sapa... ông thấy cái giá của hòa bình nó ngọt ngào quá đỗi. Sự tự do đi lại, tự do khám phá thế giới bằng đôi chân khỏe mạnh của các cháu hôm nay, chính là thứ mà những đôi nạng gỗ như của bác Vĩ ngày xưa đã lặng lẽ chống đỡ để đánh đổi lấy.



