Bài viết

Đợi ngày đất nước yên bình

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều cuối đông năm 1972, mưa phùn giăng kín con đường đất đỏ dẫn vào làng Vạn Thủy. Tiếng còi báo động vang lên từ đầu xóm, xé tan sự yên bình hiếm hoi còn sót lại giữa những tháng năm bom đạn.

Lâm khoác chiếc áo bộ đội bạc màu, đứng dưới gốc đa nhìn về phía bến sông. Anh chuẩn bị trở lại đơn vị sau ba ngày phép ngắn ngủi. Trước mặt anh, Mai ôm chiếc nón lá vào ngực, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố mỉm cười.

“Anh đi mạnh giỏi nhé,” cô nói khẽ.

Lâm gật đầu, bàn tay chai sạn siết lấy tay Mai:
“Đợi ngày đất nước yên bình, anh sẽ về cưới em.”

Một tiếng nổ dội từ phía xa. Mặt đất rung lên bần bật. Trên bầu trời, từng tốp máy bay gầm rú lao qua như bầy chim sắt khát máu.

Lâm vội quay người chạy về phía trận địa pháo ngoài đê. Mai đứng lặng nhìn theo bóng anh khuất dần trong làn khói xám.

Đêm ấy, trận bom dữ dội nhất trút xuống vùng ven sông. Đất đá tung mù trời, lửa cháy đỏ cả cánh đồng. Những người lính trẻ bám trụ bên khẩu pháo cao xạ, quyết không cho máy bay địch tiến sâu vào thành phố.

Lâm bị thương ở vai nhưng vẫn tiếp đạn cho đồng đội. Máu thấm đỏ tay áo, anh vẫn nghiến răng cười:
“Còn thở là còn chiến đấu!”

Bên cạnh anh, Hùng — người bạn thân cùng nhập ngũ — ngã xuống khi vừa kịp bắn loạt đạn cuối cùng. Trước lúc nhắm mắt, Hùng chỉ kịp nói:
“Đừng để quê mình cháy nữa…”

Lâm ôm lấy đồng đội, nước mắt hòa cùng khói súng.

Rạng sáng, khi tiếng bom ngừng hẳn, bầu trời dần hiện lên một màu xanh nhợt nhạt. Dân làng từ hầm trú bước ra, nhìn những người lính phủ đầy bụi đất mà nghẹn ngào.

Mai chạy đến giữa trận địa. Khi thấy Lâm vẫn còn sống, cô bật khóc nức nở. Anh cười yếu ớt:
“Anh đã hứa sẽ trở về.”

Nhiều năm sau ngày hòa bình lập lại, trên bến sông Vạn Thủy mọc lên một tượng đài nhỏ. Dưới chân tượng là dòng chữ:

“Có những tuổi hai mươi hóa thành bất tử để đất nước nở hoa độc lập.”

Mỗi chiều, Lâm và Mai lại dắt con trai đi ngang qua nơi ấy. Đứa bé thường hỏi:

“Cha ơi, chiến tranh có đáng sợ không?”

Lâm nhìn về phía dòng sông lặng sóng, giọng trầm xuống:
“Rất đáng sợ. Nhưng trong thời hoa lửa ấy, con người đã sống anh hùng để giữ lấy ngày bình yên hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn