Đội quân tóc dài và "pháo đài" niềm tin
Giữa cái nắng cháy da thịt của vùng đất Bến Tre, nơi những rặng dừa xanh mướt che chở cho những cuộc đời lam lũ, có một đội quân không cầm súng nhưng khiến kẻ thù phải khiếp nhược. Đó chính là "Đội quân tóc dài". Chị Ba, một người phụ nữ với gương mặt cương nghị và đôi bàn tay chai sần vì làm ruộng, chính là một trong những thủ lĩnh thầm lặng của đội quân ấy.
Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng năm 1964, khi địch điều xe lội nước và lính bảo an vào càn quét, đốt phá nhà cửa, cướp bóc lúa gạo của dân làng. Thay vì chạy trốn, chị Ba hô hào các bà, các chị trong xã mặc áo bà ba đen, quấn khăn rằn, tay xách giỏ đi chợ nhưng thực chất là tiến thẳng về phía đồn giặc. Họ không mang theo vũ khí, chỉ có lý lẽ và sự đoàn kết sắt đá.
Tôi nhớ nhất hình ảnh chị Ba đứng chặn trước nòng súng của một tên lính trẻ đang run rẩy. Chị không quát tháo, chị nói bằng giọng ngọt ngào nhưng đanh thép: "Các chú cũng có mẹ, có chị ở quê. Nhà tui bị đốt, lúa tui bị cướp thì các chú lấy gì mà ăn? Sao lại đi hại đồng bào mình?". Hàng trăm người phụ nữ phía sau chị đồng loạt đồng thanh đòi bồi thường nhân mạng và tài sản. Họ dùng chiến thuật "vừa đánh vừa đàm", bám chặt lấy xe tăng, nằm la liệt trên đường khiến quân địch không thể tiến quân.
Có những đêm, chị Ba cùng chị em bí mật chèo xuồng ba lá qua những con rạch chằng chịt để tiếp tế lương thực cho bộ đội ở căn cứ lòng chảo. Để qua mặt các trạm kiểm soát, họ giấu tài liệu dưới đáy rổ đựng cá mắm bốc mùi, hoặc giả làm những người đi thăm thân. Sự thông minh và nhạy bén của người phụ nữ miền Tây đã biến những chiếc xuồng nhỏ bé thành những con tàu vận tải huyết mạch.
Đỉnh điểm là cuộc đấu tranh chính trị kéo dài hơn mười ngày đêm ngay tại thị xã. Chị Ba bị bắt, bị tra tấn bằng roi điện và nước xà phòng, nhưng chị vẫn giữ im lặng. Trong buồng giam tối tăm, chị lấy mẩu gạch vỡ viết lên tường: "Chết đứng còn hơn sống quỳ". Chính tinh thần ấy đã lan tỏa, biến nỗi đau thành sức mạnh. Khi chị được thả ra, cả đội quân tóc dài đã đứng đợi sẵn ở cổng nhà giam, vòng tay ôm lấy chị trong nước mắt và sự tự hào. Họ không chỉ bảo vệ xóm làng, mà họ chính là những pháo đài niềm tin, minh chứng cho việc lòng dân mới là vũ khí tối tân nhất.



