Đôi quang gánh nặng hơn tuổi xuân
Có những người con gái chưa kịp mặc áo cưới đã khoác lên vai đôi quang gánh đạn. Tuổi mười tám của họ không có son phấn, chỉ có mồ hôi, bùn đất và lòng yêu nước.
Mười tám tuổi.
Lẽ ra Lan đang ngồi bên khung cửi dệt vải.
Nhưng mùa xuân năm 1954, cô khoác lên vai đôi quang gánh nặng gần bốn mươi kilôgam đạn pháo.
Con đường vào Điện Biên quanh co, trơn trượt.
Mỗi bước chân đều hằn sâu trong bùn.
Vai cô đỏ rát.
Đòn gánh cứa thành hai vệt tím.
Một chị lớn tuổi nhìn thấy, khẽ hỏi:
"Đau không em?"
Lan cười:
"Đạn còn chưa tới chiến trường thì em chưa thấy đau."
Đêm ấy, đoàn tải đạn vẫn lặng lẽ đi dưới ánh trăng mờ.
Tiếng dép cao su hòa cùng tiếng suối.
Không ai than mệt.
Bởi phía trước là những người lính đang chờ từng viên đạn để chiến đấu.



