Bài viết

ĐỒI SIM CHỨNG NHÂN

Phú Thọ14/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đồi sau làng năm ấy tím ngắt hoa sim. Anh và cô thường ngồi trên đỉnh đồi, nhìn xuống cánh đồng lúa mênh mông, nói với nhau những điều rất nhỏ: căn nhà sau này sẽ quay mặt về hướng nào, con cái sẽ gọi nhau ra sao.

Ngày anh nhận lệnh nhập ngũ, cô không khóc. Cô hái một cành sim, ép vào cuốn sổ nhỏ, đưa cho anh. “Khi nào nhớ em, anh mở ra nhìn,” cô nói.

Chiến tranh kéo dài. Những lá thư từ anh thưa dần. Có những bức chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Anh vẫn ổn. Em giữ gìn sức khỏe.” Cô đọc đi đọc lại cho đến khi thuộc từng nét chữ.

Mỗi mùa sim nở, cô lại ra đồi. Gió thổi qua những tán lá, hoa rơi tím lối đi. Cô tin, chỉ cần mình chờ đủ lâu, anh sẽ trở về.

Nhưng rồi một ngày, người cán bộ xã đến trước cổng nhà. Cô hiểu tất cả chỉ qua ánh mắt ông. Tên anh được đọc lên trong danh sách liệt sĩ, giữa tiếng gió rì rào và màu hoa sim vẫn tím đến nhói lòng.

Nhiều năm sau hòa bình, cô trở lại ngọn đồi cũ. Sim vẫn nở, tím như ngày tiễn anh đi. Cô đặt bó hoa trước bia mộ, thì thầm kể anh nghe về cuộc đời mình, về những năm tháng chờ đợi không lời oán trách.

Giữa thời hoa lửa, có những lời hẹn không thành vợ chồng, nhưng thành bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn