Đồi sim tím
Đồi sim tím
Ở nơi đóng quân có một quả đồi đầy sim tím nở mỗi độ hè về. Mỗi chiều rảnh, cô thanh niên xung phong tên Thảo thường ra đó ngồi nhìn về phía chân trời.
Cô bảo sim tím làm cô nhớ quê nhà và nhớ người anh trai đang chiến đấu ở mặt trận xa.
Một chiến sĩ hỏi:
“Sao lúc nào cũng ra đồi ấy?”
Thảo cười:
“Ở đây yên bình hơn một chút.”
Rồi cô hái vài cành sim mang về cắm trong chiếc chai thủy tinh nhỏ đặt giữa lán.
Có đêm bom rơi rất gần, cả quả đồi rung chuyển dữ dội. Sáng hôm sau, Thảo lại lặng lẽ lên đồi dựng lại những bụi sim bị dập gãy.
Nhiều năm sau hòa bình, người dân vùng ấy vẫn gọi nơi đó là “đồi sim của Thảo”. Mỗi mùa sim nở tím triền đồi, ký ức về những cô gái thanh niên xung phong của thời hoa lửa lại trở về.



