Đời sống quân ngũ "Củ sắn bẻ đôi" - Vị ngọt sắn lùi nơi góc rừng
Cuộc sống quân ngũ những năm 1972 - 1977 không chỉ có tiếng bom đạn mà còn là những ngày dài thiếu thốn, sốt rét rừng hành hạ. Bác Hoàng Văn Phúc vẫn nhớ như in những đêm hành quân xuyên rừng chiến dịch, chiếc dạ dày cồn cào vì đói. Tài sản quý giá nhất của mấy anh em tiểu đội khi dừng chân bên bếp Hoàng Cầm là một vài củ sắn lùi vùi vội trong tro nóng. Củ sắn cháy sém bẻ đôi, hơi ấm lan tỏa qua những bàn tay lạnh ngắt vì sương đêm. Người nhường miếng cháy, người nhường phần ngọt, câu chuyện tếu táo về quê nhà cứ thế nổ giòn bên ánh lửa sưởi ấm cả đêm rừng Trường Sơn âm u. Vị ngọt bùi của củ sắn lùi ngày ấy, đối với bác Phúc, cho đến tận bây giờ vẫn là món ăn ngon nhất đời, bởi nó mang vị của tình đồng chí, của sự chia ngọt sẻ bùi giữa những người lính quyết tử cho Tổ quốc.



