Bài viết

Đôi Tay Của Mẹ

Bắc Ninh30/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đôi Tay Của Mẹ

Điều ông Hùng nhớ nhất về mẹ không phải khuôn mặt.

Mà là đôi tay.

Đôi tay ấy đã vá áo cho con.

Gánh nước.

Cấy lúa.

Bóc khoai.

Và viết những lá thư gửi ra chiến trường.

Những năm chiến tranh, nhà chỉ có một mình mẹ cáng đáng mọi việc.

Ngày ông lên đường, bà nắm tay con thật lâu.

Không khóc.

Không dặn dò nhiều.

Chỉ nói:

— Đi rồi nhớ giữ gìn sức khỏe.

Nhiều năm sau trở về, điều đầu tiên ông nhìn thấy là đôi tay mẹ đã già.

Những ngón tay cong lại vì lao động.

Làn da nhăn nheo và đầy vết chai.

Ông bỗng hiểu rằng chiến tranh không chỉ để lại dấu vết nơi chiến trường.

Nó còn để lại dấu vết trên đôi bàn tay của những người mẹ ở hậu phương.

Những người âm thầm hy sinh mà không bao giờ kể công.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đôi Tay Của Mẹ | Câu chuyện thời hoa lửa