Đôi tay cứu người trong khói lửa Đà Lạt
Nữ y tá trẻ từng làm việc tại một cơ sở y tế bí mật. Giữa bom đạn, cô cứu chữa thương binh và trở thành biểu tượng của lòng nhân hậu.
Giữa thành phố Đà Lạt mờ sương, Nguyễn Thị Lan từng là cô gái có ước mơ trở thành bác sĩ. Nhưng chiến tranh đã khiến cô gác lại giấc mơ ấy để trở thành một y tá của lực lượng kháng chiến. Lan sinh ra trong một gia đình lao động gần khu Hòa Bình. Những ngày đầu chiến tranh, cô chứng kiến nhiều người dân bị thương nhưng không có thuốc men chữa trị. Chính điều đó đã thôi thúc cô tham gia công tác cứu thương.
Căn hầm nhỏ giữa rừng thông là nơi Lan làm việc suốt nhiều năm. Thiếu thốn đủ bề, cô phải tận dụng lá thuốc, rễ cây và những dụng cụ thô sơ để cứu người. Có những đêm, thương binh được cáng về liên tục, tiếng rên đau hòa cùng tiếng mưa rừng khiến không khí càng thêm nặng nề. Lan gần như không ngủ, đôi tay cô lúc nào cũng dính mùi thuốc sát trùng và máu.
Một lần, căn cứ bị máy bay phát hiện. Trong lúc mọi người sơ tán, Lan quay trở lại hầm để đưa một thương binh bị liệt chân ra ngoài. Quả bom rơi cách đó không xa, đất đá vùi lấp lối đi. Cô đào bằng tay không, đến khi cứu được người thì chính mình cũng kiệt sức.
Lan chưa từng cầm súng, nhưng cô chiến đấu bằng lòng nhân hậu. Đối với những người lính, cô không chỉ là y tá mà còn là người chị, người em, là niềm hy vọng giữa chiến trường. Sau hòa bình, Lan trở lại Đà Lạt, mở một phòng khám nhỏ miễn phí cho người nghèo. Người ta bảo rằng, đôi tay từng cứu người trong chiến tranh vẫn tiếp tục cứu người trong thời bình.


