Đôi tay không chịu đầu hàng
Trong trận Đông Khê năm 1950, chiến sĩ La Văn Cầu bị thương rất nặng. Cánh tay phải gần như không còn khả năng chiến đấu, nhưng trước giờ phút quyết định, anh vẫn xin tiếp tục nhiệm vụ. Khi không thể dùng tay phải, anh nhờ đồng đội dùng lưỡi lê cắt phần tay bị thương để mình tiếp tục ôm bộc phá tiến lên. Đó không chỉ là câu chuyện về sự gan dạ. Đó là câu chuyện về một con người đã đặt nhiệm vụ và đồng đội cao hơn nỗi đau của chính mình. Cánh tay gửi lại chiến trường, nhưng ý chí của người lính thì không bao giờ bị khuất phục.
La Văn Cầu – Đôi tay không chịu đầu hàng
Trong trận Đông Khê năm 1950, chiến sĩ La Văn Cầu bị thương rất nặng. Cánh tay phải gần như không còn khả năng chiến đấu, nhưng trước giờ phút quyết định, anh vẫn xin tiếp tục nhiệm vụ. Khi không thể dùng tay phải, anh nhờ đồng đội dùng lưỡi lê cắt phần tay bị thương để mình tiếp tục ôm bộc phá tiến lên.
Đó không chỉ là câu chuyện về sự gan dạ. Đó là câu chuyện về một con người đã đặt nhiệm vụ và đồng đội cao hơn nỗi đau của chính mình. Cánh tay gửi lại chiến trường, nhưng ý chí của người lính thì không bao giờ bị khuất phục.


