Cựu chiến binh

Đôi tay mẹ vá áo

Đêm khuya, mẹ ngồi dưới ánh đèn dầu, vá lại chiếc áo bộ đội cho con. Kim khâu run run vì gió lùa qua vách nứa. Con đứng nhìn, nói khẽ: “Mẹ ngủ đi, mai con đi sớm.” Mẹ cười: “Mẹ vá cho chắc, để con đi đánh giặc không bị lạnh.” Chiếc áo ấy theo con suốt những năm chiến tranh, ấm không chỉ vì vải, mà vì bàn tay mẹ.

Thanh Hóa30/01/2026Lê Xuân Hân4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm khuya, mẹ ngồi dưới ánh đèn dầu, vá lại chiếc áo bộ đội cho con. Kim khâu run run vì gió lùa qua vách nứa.

Con đứng nhìn, nói khẽ:

“Mẹ ngủ đi, mai con đi sớm.”

Mẹ cười:

“Mẹ vá cho chắc, để con đi đánh giặc không bị lạnh.”

Chiếc áo ấy theo con suốt những năm chiến tranh, ấm không chỉ vì vải, mà vì bàn tay mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đôi tay mẹ vá áo | Câu chuyện thời hoa lửa