Đôi tay mẹ vá áo
Đêm khuya, mẹ ngồi dưới ánh đèn dầu, vá lại chiếc áo bộ đội cho con. Kim khâu run run vì gió lùa qua vách nứa. Con đứng nhìn, nói khẽ: “Mẹ ngủ đi, mai con đi sớm.” Mẹ cười: “Mẹ vá cho chắc, để con đi đánh giặc không bị lạnh.” Chiếc áo ấy theo con suốt những năm chiến tranh, ấm không chỉ vì vải, mà vì bàn tay mẹ.
Đêm khuya, mẹ ngồi dưới ánh đèn dầu, vá lại chiếc áo bộ đội cho con. Kim khâu run run vì gió lùa qua vách nứa.
Con đứng nhìn, nói khẽ:
“Mẹ ngủ đi, mai con đi sớm.”
Mẹ cười:
“Mẹ vá cho chắc, để con đi đánh giặc không bị lạnh.”
Chiếc áo ấy theo con suốt những năm chiến tranh, ấm không chỉ vì vải, mà vì bàn tay mẹ.



